Tin Vui
MỞ RỘNG | THU GỌN

Suy niệm Tin Mừng
Lễ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam  TN    Lưu danh muôn thuở (Ga 17,11b-19)     
Thứ Sáu tuần lễ 33  TN    Say mê Lời Chúa (Lc 19,45-48)     
Thứ Năm tuần lễ 33  TN    Khóc với người khóc (Lc 19,41-44)     
Đức Mẹ dâng (21/11)  TN    Tương giao mới (Mt 12,46-50)     
Thứ Ba tuần lễ 33  TN    Tìm và cứu (Lc 19,1-10)     
Thứ Hai tuần lễ 33  TN    Nhìn trong đức tin (Lc 18,35-43)     
Lễ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam  TN    Sống và chết vì đại nghĩa (Lc 9,23-26)     
Lễ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam  TN    Hạt lúa gieo vào lòng đất      (Lm. Ignatiô Trần Ngà)
Lễ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam  TN    Các Thánh Tử Đạo Việt Nam     
CN 33 TN  Năm B    Ngày phán xét     
CN 33 TN  Năm B    Quê Trời      (Lm. Giuse Trần Việt Hùng )
Thứ Bảy tuần lễ 32  TN    Kiên tâm nguyện cầu (Lc 18,1-8)     
Thứ Sáu tuần lễ 32  TN    Ngày của con người (Lc 17,26-37)     
Thứ Năm tuần lễ 32  TN    Triều đại Thiên Chúa đến rồi (Lc 17,20-25)     

Tìm kiếm nhanh
Theo tên bài hát
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9
Theo ca sĩ
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9

Tìm kiếm audio
Tìm
Theo
Tìm chính xác
Gần chính xác

Công cụ nghe nhạc

Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:


Thống Kê
Nhạc phẩm: 3695
Số Ca Sĩ: 175
Thành viên: 360
Thành viên mới:
anhmayly
Đang online: 189
Khách: 189
Thành viên: 0



Sự tích trái sầu riêng


Ngày ấy, vào thời Tây Sơn, có một chàng trẻ tuổi người vùng Đồng-nai. Chàng là người tài kiêm văn võ, đã từng vung gươm hưởng ứng cái bất bình của mọi người. Chàng từng cầm quân mấy lần làm cho tớ thầy chúa Nguyễn chạy dài.
 
Nhà Tây Sơn mất, chàng lui về quê nhà mượn nghề dạy trẻ để náu hình ẩn tích. Đột nhiên có tin dữ truyền đến làm cho mọi người xao xuyến. Gia Long vừa thắng thế trên đất nước Việt thì cũng bắt đầu giết hại những người đã từng làm quan cho nhà Tây Sơn. Nhà vua cứ dựa vào chức tước lớn hay nhỏ của họ mà gia hình: tư mã, quận công thì lăng trì, tùng xẻo; vệ úy, phân suất thì đánh gậy, phạt roi, v.v...
 
Dân trong xóm sẵn lòng quý mến, khuyên chàng trốn đi thật xa. Họ giúp tiền gạo và mọi thứ cần dùng, trong đó có cả một chiếc thuyền nhỏ mui lồng để tiện đi lại.
 
Vì không muốn để rơi vào tay quân địch, chàng ra đi. Ngược dòng sông Cửu-long, chàng tiến sâu vào nước Chân-lạp.
 
Một hôm chàng cắm sào lên bộ mua thức ăn. Chàng bước vào một cái quán bên đường. Trong quán có một bà mẹ ngồi ủ rũ bên cạnh một cô gái nằm mê man bất tỉnh. Đó là hai mẹ con đi dâng hương trên núi, về đến đây thì con bị ốm nặng. Vốn có biệt tài về nghề thuốc, chàng hết sức chạy chữa, cuối cùng cũng giúp cô gái lấy lại sức khỏe. Và sẵn có thuyền riêng, chàng chở họ về tận nhà.
 
Nàng là con gái chưa chồng, đã đến tuổi quay xa đạp cửi. Nàng có vẻ đẹp thùy mị. Tự nhiên có anh chàng trai người Việt ở đâu tận xa xôi đến trú ngụ tại nhà làm cho nàng quyến luyến.
 
Sau một tuần chay tạ ơn Trời Phật, mẹ nàng cho biết là Phật đã báo mộng cho hai người lấy nhau. Chàng vui vẻ nhận lấy cuộc sống mới cho  qua ngày. Từ đây chàng có chỗ ở nhất định. Nhà nàng là nhà làm ruộng nuôi tằm. Những việc đó chàng đều làm được cả. 

***

Mười năm thoảng qua như một giấc mộng. Hai vợ chồng quấn quýt với nhau như đôi chim câu. Trong vườn nhà vợ có một cây ăn quả gọi là cây "tu rên" mà ở xứ sở chồng không có. Lần ấy gặp kỳ quả chín đầu mùa, vợ trèo lên cây trẩy xuống một quả, xẻ đưa cho chồng ăn. Quả "tu rên" vốn có một mùi hôi đặc biệt. Thấy chồng nhăn mặt vợ bảo:
- Anh cứ ăn sẽ biết nó đậm đà như lòng em đây.
 
Không ngờ một năm kia, vợ đi dâng hương về thì ngộ cảm. Chồng cố công chạy chữa nhưng không sao cứu kịp. Cái chết chia rẽ cặp vợ chồng một cách đột ngột. Không thể nói hết cảnh tượng đau khổ của người chồng. Nhưng hai người vẫn gặp nhau trong mộng. Chồng hứa trọn đời sẽ không lấy một ai nữa. Còn hồn vợ thì hứa không lúc nào xa chồng.
 
Nghe tin Gia Long đã thôi truy nã những người thù cũ, bà con chàng ở quê hương nhắn tin lên bảo về. Những người trong xóm cũng khuyên chàng nên đi đâu cho khuây khỏa. Chàng đành từ giã quê hương thứ hai của mình. Trước ngày lên đường, vợ báo mộng cho chồng biết là mình sẽ theo chàng cho đến sơn cùng thủy tận. Năm ấy cây "tu rên" tự nhiên chỉ hiện ra có mỗi một quả. Và quả "tu rên" đó tự nhiên rơi vào vạt áo giữa lúc chàng ra thăm cây kỷ niệm của vợ. Chàng mừng rỡ quyết đưa nó cùng mình về xứ sở.
 
Chàng lại trở về nghề cũ. Nhưng nỗi riêng canh cánh không bao giờ nguôi. Chàng đã ương hạt "tu rên" thành cây đem trồng trong vườn ngoài ngõ. Từ đây, ngoài công việc dạy học còn có công việc chăm nom cây quý. 
 
Những cây "tu rên" của chàng ngày một lớn khỏe. Lại mười năm nữa sắp trôi qua. Chàng trai ngày xưa bây giờ tóc đã đốm bạc. Nhưng ông già ấy lòng bỗng trẻ lại khi thấy những hàng cây mà mình bấy lâu chăm chút nay đã bắt đầu khai hoa kết quả. Ông sung sướng mời họ hàng  làng xóm tới dự đám giỗ của vợ và nhân thể thưởng thức một thứ quả lạ đầu tiên có ở trong vùng.
 
Khi những quả "tu rên" bưng ra đặt lên bàn, mọi người thoáng ngửi thấy một mùi khó chịu. Nhưng chủ nhân biết ý đã nói đón: - "... Nó xấu xí nó hôi, nhưng múi của nó ở trong lại đẹp đẽ thơm tho như mối tình đậm đà của đôi vợ chồng son trẻ...". Ông vừa nói vừa xẻ những quả "tu rên" chia từng múi cho mọi người cùng nếm. Múi "tu rên" nuốt vào đến cổ quả có một vị ngon ngọt lạ thường. Đoạn, ông kể hết đoạn tình duyên xưa mà từ lúc về đến nay ông đã cố ý giấu kín trong lòng. Ông kể mãi, kể mãi. Và khi kể xong, ở khóe mắt con người chung tình ấy long lanh hai giọt lệ nhỏ đúng vào múi "tu rên" đang cầm ở tay. Tự nhiên hai giọt nước mắt ấy sôi lên sùng sục trên múi "tu rên" như vôi gặp nước và cuối cùng thấm vào múi như giọt nước thấm vào lòng gạch.
 
Sau đám giỗ ba ngày, người đàn ông ấy bỗng không bệnh mà chết. Từ đấy dân làng mỗi lần ăn thứ quả đó đều nhớ đến người gây giống, nhớ đến chuyện người đàn ông chung tình. Họ gọi "tu rên" bằng hai tiếng "sầu riêng" để nhớ mối tình chung thủy của chàng và nàng. Người ta còn nói những cây sầu riêng nào thuộc dòng dõi loại hạt có hai giọt nước mắt của anh chàng nhỏ vào thì mới là giống sầu riêng ngon[1].
 
-----------------------------------------
[1] Theo Phạm Tường Hạnh trong Xuân 1957. Một truyện khác cũng do một vài người Nam-bộ kể, bảo quả sầu riêng có từ đời Cao Biền. Nội dung của truyện đại khái đề cao Cao Biền mà hạ thấp giá trị của người Việt, nên ở đây chúng tôi không thuật.

Back  Đã đọc: 572


10 bài mới hơn
 
10 bài cũ hơn


Đăng nhập

Nhớ cookie?

Quên mật khẩu
Đăng ký mới

Hình thành viên


Rosaha

Bài Mới Đăng
CN 32 TN B: Việc bác ái
CN 32 TN B: Tấm lòng
CN 32 TN B: Sống đạo
CN 32 TN B: Nghĩa tình
CN 32 TN B: Cần tấm lòng
CN 32 TN B: Để Lời được lớn lên
CN 31 TN B: Yêu
CN 31 TN B: Yêu thương
CN 31 TN B: Mến Chúa yêu người
CN 31 TN B: Lòng yêu mến

Nghe nhiều tháng 11
Lễ Thánh Martinô: Gánh nặng cuộc đời
Lễ Cầu hồn: Chết
Lễ Cầu hồn: Qua cái chết để được ...
Lễ Cầu hồn: Ba cái chết
Lễ Tử Đạo VN: Giáo Hội của Chúa
CN 32 TN B: Cho đi cả tấm lòng
CN 30 TN B: Mù
Thánh Giuse Đỗ Quang Hiển
Lễ Thăng Thiên A: Chúa Giêsu về Trời
Lễ Các Thánh: Làm thánh

Đọc nhiều tháng 11
Bài giảng trên núi
Những trang giấy trắng
Thánh Đaminh và Dòng Thuyết Giáo
Cuộc lữ hành đức tin
Lẽ đời
Người chồng gương mẫu
Truyện thánh Martin de Porres
Lạy Chúa! tại sao Ngài im lặng ?
Những niềm vui nhỏ
Tình yêu không lời!


Album mới

 Lễ Các Thánh Tử Đạo VN 5

 Lễ Các Thánh Tử Đạo VN 4

 CN 33 TN năm B


  Dòng Đa Minh Việt Nam
  Vietcatholic
  Kinh Thánh cho mọi ...
  Gx. Đa Minh
  Dòng Đồng Công
  La vang
  Tuổi mực tím

Trang chủ -|- Thành viên -|- Hướng Dẫn Sử Dụng -|- Tìm Kiếm