Tin Vui
MỞ RỘNG | THU GỌN

Suy niệm Tin Mừng
Thứ Bảy tuần lễ 12  TN    Tình yêu - Nền tảng ơn cứu độ (Mt 8,5-17)     
Thứ Sáu tuần lễ 12  TN    Nếu Chúa muốn (Mt 8,1-4)     
Thứ Năm tuần lễ 12  TN    Hãy là người khôn ngoan (Mt 7,21-29)     
Sinh nhật thánh Gioan Tẩy giả  TN    Bàn tay Chúa (Lc 1,57-66.80)     
Thứ Ba tuần lễ 12  TN    Hai con đường - hai đích đến (Mt 7,6.12-14)     
Thứ Hai tuần lễ 12  TN    Tiên trách kỷ, hậu trách bỉ (Mt 7,1-5)     
CN 12 TN  Năm A    Đừng sợ phải loan báo (Mt 10,26-33)     
CN 12 TN  Năm A    Đừng sợ hãi     
Thứ Bảy tuần lễ 11  TN    Lo gì ? (Mt 6,24-34)     
Thứ Sáu tuần lễ 11  TN    Đầu tư đúng chỗ (Mt 6,19-23)     
Thứ Năm tuần lễ 11  TN    Lời cầu nguyện hoàn hảo (Mt 6,7-15)     
Thứ Tư tuần lễ 11  TN    Có Chúa là có tất cả (Mt 6,1-6.16-18)     
Thứ Ba tuần lễ 11  TN    Yêu mến với ý chí (Mt 5,43-48)     
Thứ Hai tuần lễ 11  TN    Yêu cho đến cùng (Mt 5,38-42)     

Tìm kiếm nhanh
Theo tên bài hát
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9
Theo ca sĩ
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9

Tìm kiếm audio
Tìm
Theo
Tìm chính xác
Gần chính xác

Công cụ nghe nhạc

Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:


Thống Kê
Nhạc phẩm: 5748
Số Ca Sĩ: 214
Thành viên: 360
Thành viên mới:
anhmayly
Đang online: 447
Khách: 447
Thành viên: 0
CN 5 PS  Năm C

Vinh quang thập giá

Một lời hết sức tự nhiên trong lời từ giã là phải nói về sự ra đi của mình. Chúa Giêsu đã làm như thế đối với các môn đệ của mình. Tuy nhiên Chúa báo trước cuộc đi xa này bằng từ ngữ rất khó hiểu đối với các môn đệ: Ngài sẽ được “vinh hiển” và cũng làm vinh hiển Cha qua cái chết và sự sống lại. Ngài tỏ bày vinh quang theo bốn phương diện:

1) Vinh quang của Chúa Giêsu đã đến, vinh quang đó là thập giá.

Sự căng thẳng đã qua đi, mọi nghi ngờ còn lại đều được cất đi. Giuđa đã ra đi và thập giá chắc chắn phải đến. Vinh quang của Chúa Giêsu là thập giá. Ở đây chúng ta đang đối diện với thực tế của cuộc đời. Vinh quang rạng rỡ nhất trong đời sống là vinh quang đến từ sự hy sinh.

Có hai thanh niên rất yêu thích hội hoạ. Họ kết thân với nhau, vừa làm việc, vừa học vẽ. Một thời gian sau, không có đủ tiền cho cả hai cùng học. Họ quyết định một người lao động để nuôi người kia học cho tới khi thành tài, rồi đến lượt người này đi học. An-béc-sơ học trước, qua bao năm tháng miệt mài, khổ công, An-béc-sơ trở thành một hoạ sĩ nổi danh và anh đem bán những bức tranh lấy tiền nuôi bạn học vẽ, nhưng dầu đã cố gắng hết sức, anh bạn của An-béc-sơ không sao vẽ nổi. Đôi bàn tay anh lao động đã trở nên thô cứng, không thể điều khiển bút vẽ được nữa. Khi biết sự thật ấy, An-béc-sơ khóc, ôm bạn nói: “Đôi bàn tay chai sần của anh đã giúp phần vào những bức vẽ của tôi. Nếu không có đôi bàn tay anh, những bức tranh này không bao giờ thành hình cả”. Hãy cho phép tôi hoạ lại đôi bàn tay của anh”.

Bức tranh ấy, với một đôi bàn tay lao động, đã trở thành tác phẩm nổi tiếng của nền hội hoạ thế giới, hiện nay đang được trưng bày tại một viện bảo tàng ở Mỹ.

Trong y học, người ta không nhớ những thầy thuốc làm giàu do nghề nghiệp, nhưng nhớ những người đã hy sinh mạng sống để chữa lành nỗi đau đớn của con người. Tại một hội nghị chuyên đề về bệnh cùi được tổ chức tại Cairô, thủ đô Ai Cập, có một y sĩ trẻ người thành Alexandria được người ta để ý, anh chăm chú nghe các bài thuyết trình của các chuyên gia, nhưng có một điều lạ là anh luôn ngồi tách rời với đám đông, trong một góc nhỏ. Không ai biết anh dùng bữa ở đâu. Anh cũng không giao thiệp với bất cứ một thành viên nào của hội nghị. Vào phiên họp cuối cùng anh lên tiếng. Khi anh tóm kết bài tham luận, một sự im lặng như chết bao trùm cả phòng họp; nhiều người bật tiếng khóc. Anh nói gì? Anh tuyên bố rằng anh đã tự nguyện để nhiễm bệnh cùi, để có thể tự anh quan sát diễn biến của cái bệnh kinh khủng này. Anh cho thấy những vết trắng và nâu ở cánh tay anh, một triệu chứng không thể chối cãi của sự nhiễm trùng, và rồi anh mô tả tất cả những gì anh đã cảm thấy, cùng hiệu quả tất cả các thuốc anh đã dùng. Anh biết rằng anh không thể tránh được cái chết từ từ và đau đớn, nhưng anh sẵn sàng chịu đựng tất cả để giúp phần vào sự tiến bộ của khoa học, hầu đẩy lui những hiểm nguy cho các người mắc bệnh. Loài người chỉ biết cúi đầu khâm phục trước sự hy sinh của những người tự nguyện chấp nhận cái chết để cứu đồng loại.

Trong mọi cuộc chiến tranh, vinh quang tuyệt đỉnh không thuộc về những người sống sót mà thuộc về những người đã bỏ thây nơi chiến trường. Bài học đơn giản của lịch sử là những người chịu hy sinh lớn thì nhận được vinh quang cao cả. Nhân loại quên đi những người thành công nhưng chẳng bao giờ quên ơn những người dám hy sinh. Họ bước đi trong các vết chân của Chúa Kitô.

“Khi chúng ta không có sức làm được gì vì còn là hạng người vô đạo, thì Chúa Kitô đã chết vì chúng ta. Hầu như không ai chết vì người công chính, hoạ may có ai dám chết vì người lương thiện, thế mà Chúa Kitô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là người tội lỗi”(Rm 5,6-8).

2) Trong Chúa Giêsu, Thiên Chúa được tôn vinh

Chính sự vâng phục của Chúa Giêsu đem lại vinh quang cho Thiên Chúa. Chỉ có một cách để chứng minh lòng kính yêu, ngưỡng mộ và tin cậy một lãnh tụ là vâng phục vị lãnh tụ ấy, vâng phục cho đến cuối cùng, dầu phải nếm mùi đắng cay. Cách thế duy nhất để một người con có thể đem lại vinh dự cho cha mẹ ấy là vâng phục cha mẹ. Chúa Giêsu đã đem vinh quang tối cao cho Thiên Chúa, vì Ngài tuyệt đối vâng lời Thiên Chúa, dầu phải đi đến Núi Sọ.

3) Trong Chúa Giêsu, Chúa Cha tự tôn vinh chính Ngài.

Có một tư tưởng lạ lùng, ấy là vinh quang tối cao của Thiên Chúa lại do sự nhập thể và thập giá của Chúa Giêsu. Chẳng có vinh quang nào như vinh quang của việc được yêu thương. Nếu Thiên Chúa cứ giữ sự xa cách, uy nghiêm, bình thản, không xúc động trước bất cứ sự sầu khổ, đau đớn nào thì người ta có thể sợ hãi Ngài, có thể chiêm ngưỡng Ngài, nhưng họ sẽ chẳng bao giờ yêu mến Ngài. Định luật hy sinh không chỉ là một định luật của thời gian, nhưng là của cả trời và đất. Chính trong sự nhập thể và thập giá của Chúa Giêsu, vinh quang tối cao của Thiên Chúa được tỏ ra. Chúa Giêsu là vinh hiển của Thiên Chúa. Vinh hiển của Thiên Chúa không biểu lộ trong sự nghiền nát con người, xô đẩy họ xuống địa vị thấp hèn, nhưng còn biểu lộ trong sự phục vụ, thương yêu con người, và chết thay cho con người. Vinh hiển của Chúa không phải là vinh hiển của quyền lực đánh đổ, nhưng là vinh hiển của tình yêu chịu khổ.

4) Thiên Chúa sẽ tôn vinh Chúa Giêsu.

Đây là một mặt khác của vấn đề. Hiện giờ thập giá là vinh quang của Chúa Giêsu, nhưng kế đến còn nhiều hơn thế nữa, sự phục sinh, sự thăng thiên, sự toàn thắng vẻ vang cuối cùng của Chúa Cứu Thế là điều Tân Ước muốn nói tới khi đề cập đến việc trở lại trong vinh quang của Ngài. Tại thập giá, Chúa Giêsu được vinh quang riêng cho Ngài, nhưng sẽ đến ngày, một ngày chắc chắn, lúc vinh quang của Chúa Giêsu được tỏ bày cho thế giới và toàn thể vũ trụ. Sự tôn cao Chúa Giêsu phải tiếp theo sự sỉ nhục Ngài đã chịu, việc Ngài lên ngôi phải theo sau việc Ngài chịu đóng đinh. Chiếc mũ gai phải biến thành vương miện vinh hiển. Chiến dịch là chiến dịch của thập giá, nhưng nhà Vua sẽ bước vào chiến thắng khải hoàn mà cả thế gian đều trông thấy.

Đã đọc: 849


15 bài mới hơn
CN 5 PS  Năm A     Con đường Giêsu (Ga 14,1-12)

CN 5 PS  Năm C     Yêu thương như Thày đã yêu (Ga 13,31-33a.34-35)

CN 5 PS  Năm C     Thương người như Chúa thương ta   Tác giả: Lm. Joshepus Quang Nguyễn  

CN 5 PS  Năm C     Yêu thương nhau   Tác giả: Lm. Giuse Trần Việt Hùng  

CN 5 PS  Năm B     Ở lại trong Chúa (Ga 15,1-8)

CN 5 PS  Năm B     Nếu hạt lúa chết đi, nó mới sinh nhiều hạt khác   Tác giả: Lm. Trầm Phúc  

CN 5 PS  Năm B     Giao ước mới   Tác giả: Lm. Giuse Nguyễn Văn Lộc  

CN 5 PS  Năm B     Xin tôn vinh danh Cha   Tác giả: Gm. Phêrô Kiều Công Tùng  

CN 5 PS  Năm A     Đừng xao xuyến (Ga 14,1-12)

CN 5 PS  Năm A     Hãy tin vào Chúa   Tác giả: Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ  

CN 5 PS  Năm A     Tìm một lối đi   Tác giả: TGM. Giuse Vũ Văn Thiên  

CN 5 PS  Năm A     Thấy Thày là thấy Chúa Cha   Tác giả: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J  

CN 5 PS  Năm C     Yêu như thầy đã yêu (Ga 13,31-33a.34-35)

CN 5 PS  Năm C     Yêu thương như thầy đã yêu thương   Tác giả: Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty  

CN 5 PS  Năm C     Yêu thương anh em

15 bài cũ hơn
CN 5 PS  Năm C     Di chúc tình yêu (Ga 13,31-33a.34-35)

CN 5 PS  Năm B     Giờ ra đi

CN 5 PS  Năm B     Ở trong Chúa sẽ sinh nhiều hoa trái (Ga 15,1-8)

CN 5 PS  Năm A     Xao Xuyến

CN 5 PS  Năm A     Con đường Giêsu

CN 5 PS  Năm C     Điều răn mới

CN 5 PS  Năm C     Giới răn yêu thương

CN 5 PS  Năm C     Yêu thương và giúp đỡ

CN 5 PS  Năm B     Cây và cành

CN 5 PS  Năm B     Nhu Cầu

CN 5 PS  Năm B     Liên kết

CN 5 PS  Năm B     Hiệp nhất với Chúa   Tác giả: Lm. Minh Vận, CMC  

CN 5 PS  Năm A     Thầy là đường ...   Tác giả: Lm. Đaminh Nguyễn Quang, OP  

CN 5 PS  Năm A     Con đường   Tác giả: Lm. Nguyễn Ngọc Long  

CN 5 PS  Năm A     Đức Giêsu, khuôn mặt của Thiên Chúa



Đăng nhập

Nhớ cookie?

Quên mật khẩu
Đăng ký mới

Hình thành viên


TRAN KIM NGOC

Bài Mới Đăng
CN 12 TN A: Tình Cha
CN 12 TN A: Nỗi sợ
CN 12 TN A: Đừng sợ
CN 11 TN A: Nước Trời đã đến gần
CN 11 TN A: Ơn ban nhưng không
CN 11 TN A: Trên cánh phượng hoàng
Lễ Thánh Tâm Chúa: Tại sao gọi là ...
Lễ Chúa Ba Ngôi A: Chúa yêu chúng ta
Lễ Chúa Ba Ngôi A: Thiên Chúa là tình yêu
Lễ Chúa Ba Ngôi A: Hiệp Nhất

Nghe nhiều tháng 06
CN 24 TN C: Yêu thương
CN 11 TN A: Nước Trời đã đến gần
Lễ Chúa Ba Ngôi A: Thiên Chúa là tình yêu
CN 11 TN A: Trên cánh phượng hoàng
CN 11 TN A: Ơn ban nhưng không
CN 22 TN B: Óc nệ luật
CN 25 TN C: Thái độ đối với tiền của
Lễ Thánh Tâm Chúa: Tại sao gọi là ...
Chuyện của anh
Con đường xưa em đi

Đọc nhiều tháng 06
Can đảm sẽ đạt được mục đích
Thiên thần nhỏ
Đừng qua trung gian
Anh muốn
Chiều vợ
Xe ba thì
Thần học về Thập giá
Cuộc lữ hành đức tin
I'm sorry (Xin lỗi)
Ba sợi tóc vàng của con quỷ


Album mới

 CN 13 TN năm A 3

 CN 12 TN năm A 3

 CN 12 TN năm A 2


  Dòng Đa Minh Việt Nam
  Vietcatholic
  Kinh Thánh Các Giờ ...
  Gx. Đa Minh
  Dòng Đồng Công
  Công Giáo Việt Nam
  Tuổi mực tím

Trang chủ -|- Thành viên -|- Hướng Dẫn Sử Dụng -|- Tìm Kiếm