Tin Vui
MỞ RỘNG | THU GỌN

Suy niệm Tin Mừng
Thứ Bảy tuần lễ 12  TN    Tình yêu - Nền tảng ơn cứu độ (Mt 8,5-17)     
Thứ Sáu tuần lễ 12  TN    Nếu Chúa muốn (Mt 8,1-4)     
Thứ Năm tuần lễ 12  TN    Hãy là người khôn ngoan (Mt 7,21-29)     
Sinh nhật thánh Gioan Tẩy giả  TN    Bàn tay Chúa (Lc 1,57-66.80)     
Thứ Ba tuần lễ 12  TN    Hai con đường - hai đích đến (Mt 7,6.12-14)     
Thứ Hai tuần lễ 12  TN    Tiên trách kỷ, hậu trách bỉ (Mt 7,1-5)     
CN 12 TN  Năm A    Đừng sợ phải loan báo (Mt 10,26-33)     
CN 12 TN  Năm A    Đừng sợ hãi     
Thứ Bảy tuần lễ 11  TN    Lo gì ? (Mt 6,24-34)     
Thứ Sáu tuần lễ 11  TN    Đầu tư đúng chỗ (Mt 6,19-23)     
Thứ Năm tuần lễ 11  TN    Lời cầu nguyện hoàn hảo (Mt 6,7-15)     
Thứ Tư tuần lễ 11  TN    Có Chúa là có tất cả (Mt 6,1-6.16-18)     
Thứ Ba tuần lễ 11  TN    Yêu mến với ý chí (Mt 5,43-48)     
Thứ Hai tuần lễ 11  TN    Yêu cho đến cùng (Mt 5,38-42)     

Tìm kiếm nhanh
Theo tên bài hát
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9
Theo ca sĩ
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9

Tìm kiếm audio
Tìm
Theo
Tìm chính xác
Gần chính xác

Công cụ nghe nhạc

Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:


Thống Kê
Nhạc phẩm: 5748
Số Ca Sĩ: 214
Thành viên: 360
Thành viên mới:
anhmayly
Đang online: 227
Khách: 227
Thành viên: 0



Mẹ tôi


 (Một câu chuyện cảm động của một tác giả vô danh nhận được qua e-mail của một người bạn ở Malaysia, mong được chia sẻ với mọi người)

 Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.

Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.

Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.

Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.

Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.

Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyện, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?

Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.

Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:

“Con yêu quý,

Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.

Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..

Mẹ yêu con lắm,

Mẹ...". 

Back  Đã đọc: 1324


10 bài mới hơn
 
10 bài cũ hơn


Đăng nhập

Nhớ cookie?

Quên mật khẩu
Đăng ký mới

Hình thành viên


hongnhungbh67

Bài Mới Đăng
CN 12 TN A: Tình Cha
CN 12 TN A: Nỗi sợ
CN 12 TN A: Đừng sợ
CN 11 TN A: Nước Trời đã đến gần
CN 11 TN A: Ơn ban nhưng không
CN 11 TN A: Trên cánh phượng hoàng
Lễ Thánh Tâm Chúa: Tại sao gọi là ...
Lễ Chúa Ba Ngôi A: Chúa yêu chúng ta
Lễ Chúa Ba Ngôi A: Thiên Chúa là tình yêu
Lễ Chúa Ba Ngôi A: Hiệp Nhất

Nghe nhiều tháng 06
CN 24 TN C: Yêu thương
CN 11 TN A: Nước Trời đã đến gần
Lễ Chúa Ba Ngôi A: Thiên Chúa là tình yêu
CN 11 TN A: Trên cánh phượng hoàng
CN 11 TN A: Ơn ban nhưng không
CN 22 TN B: Óc nệ luật
CN 25 TN C: Thái độ đối với tiền của
Lễ Thánh Tâm Chúa: Tại sao gọi là ...
Chuyện của anh
Con đường xưa em đi

Đọc nhiều tháng 06
Can đảm sẽ đạt được mục đích
Thiên thần nhỏ
Đừng qua trung gian
Anh muốn
Xe ba thì
Chiều vợ
Thần học về Thập giá
Cuộc lữ hành đức tin
I'm sorry (Xin lỗi)
Ba sợi tóc vàng của con quỷ


Album mới

 CN 13 TN năm A 3

 CN 12 TN năm A 3

 CN 12 TN năm A 2


  Dòng Đa Minh Việt Nam
  Vietcatholic
  Kinh Thánh Các Giờ ...
  Gx. Đa Minh
  Dòng Đồng Công
  Công Giáo Việt Nam
  Tuổi mực tím

Trang chủ -|- Thành viên -|- Hướng Dẫn Sử Dụng -|- Tìm Kiếm