Tin Vui
MỞ RỘNG | THU GỌN

Suy niệm Tin Mừng
Thứ Bảy tuần lễ 25  TN    Can đảm đối diện thập giá (Lc 9,43b-45)     
Thứ Sáu tuần lễ 25  TN    Ở đó với Thày (Lc 9,18-22 )     
Thứ Năm tuần lễ 25  TN    Nghe theo tiếng lương tâm (Lc 9,7-9)     
Thứ Tư tuần lễ 25  TN    Hành trang tông đồ: một trái tim tín thác (Lc 9,1-6)     
Thứ Ba tuần lễ 25  TN    Tạo lập một gia đình thánh (Lc 8,19-21)     
Thánh Mát-thêu,tông đồ (21/9)  TN    Từ người thu thuế đến tông đồ (Mt 9,9-13)     
CN 25 TN  Năm A    Tình thương vượt quá công bình (Mt 20,1-16a)     
CN 25 TN  Năm A    Ca tụng hay kêu trách ?      (Lm. Giuse Nguyễn Văn Lộc, SJ)
CN 25 TN  Năm A    Tôi đâu có bất công      (Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu SJ)
Thứ Bảy tuần lễ 24  TN    Hạt giống rơi vào bụi gai (Lc 8,4-15)     
Thứ Sáu tuần lễ 24  TN    Những người "nữ tông đồ" (Lc 8,1-3)     
Thứ Năm tuần lễ 24  TN    Ăn năn tội cách trọn (Lc 7,36-50)     
Thứ Tư tuần lễ 24  TN    Đâu là chuyện trẻ con ! (Lc 7,31-35)     
Đức Mẹ Sầu Bi (15/9)  TN    Chúng ta phải chết đứng (Ga 19,25-27)     

Tìm kiếm nhanh
Theo tên bài hát
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9
Theo ca sĩ
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9

Tìm kiếm audio
Tìm
Theo
Tìm chính xác
Gần chính xác

Công cụ nghe nhạc

Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:


Thống Kê
Nhạc phẩm: 5773
Số Ca Sĩ: 214
Thành viên: 360
Thành viên mới:
anhmayly
Đang online: 433
Khách: 433
Thành viên: 0
CN 25 TN  Năm A

Tác giả: Lm. Giuse Nguyễn Văn Lộc, SJ
     
Ca tụng hay kêu trách ?

Dụ ngôn của Đức Giêsu, về những nhóm thợ khác nhau được mời gọi đi vào làm việc trong vườn nho, mặc khải cho chúng ta một cách tuyệt vời về cung cách hành động của Thiên Chúa, và về khó khăn sâu xa có nơi mỗi người chúng ta, khi đối diện với cung cách hành động này.

1. “Nước Trời giống như chuyện chủ nhà kia…”

Trước hết, Thiên Chúa được ví như ông chủ vườn nho, hành động giống như bao ông chủ vườn nho khác: sáng sớm ra khỏi nhà để đi tìm thợ, thỏa thuận về thời gian và tiền công (mỗi ngày một quan tiền) và sai họ đi vào làm việc trong vườn nho của mình. Ở bước này, cho dù là tương quan giữa ông chủ vườn và người làm công xem ra rất bình thường và công bằng, nhưng những người làm công vẫn được mời gọi nhận ra việc làm của mình là một điều may mắn, thậm chí là một ơn huệ, và nhất là nhận ra lòng tốt của ông, khi ông đich thân ra khỏi nhà để đi tìm người thợ, thay vì người thợ đi tìm ông chủ đề “xin việc”.

Chúng ta có nhận ra hiện hữu, cuộc đời, ơn gọi gia đình hay tu trì của chúng ta là một ơn huệ không? Chúng ta có nhận ra lòng tốt của Chúa để luôn tạ ơn và ca tụng Ngài không? Và để sống và làm việc trong tâm tình tạ ơn và ca tụng không? Hay chúng ta coi tất cả những ơn huệ nhưng không này như một thứ “quyền lợi”, để đòi hỏi Thiên Chúa, để so bì và ganh tị với nhau? Nhưng khi đòi hỏi và ganh tị, chúng ta dựa vào điều gì, phải chẳng là công lao hay thành tích của chính chúng ta?

2. “Cả các anh nữa hãy đi vào vườn nho” (c. 3-7)
Thực vậy, phần tiếp theo của dụ ngôn, mỗi lúc một mạnh mẽ và vượt quá cách hành động thông thường của một người chủ, có thể có trong kinh nghiệm sống của chúng ta, nhấn mạnh đặc biệt đến chiều kích ơn huệ và lòng tốt khác thường của ông chủ: giờ thứ ba (9 giờ sáng), ông lại ra khỏi nhà đi tìm thợ; giờ thứ 6 (12 giờ trưa), ông lại đi nữa; rồi giờ thứ 9 (3 giờ chiều), ông lại đi nữa; và đây là tột đỉnh của sự khác thường, vào giờ thứ 11 (5g chiều), ông vẫn ra khỏi nhà đi tìm thợ làm việc!

Nếu trong những trường hợp trước, ông chủ chỉ hứa trả công một cách hợp lí: “Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng”, thì trong trường hợp sau cùng, ông chỉ mời gọi đi làm việc: “Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho”. Như thế, được hiện diện trong vườn nho là một ơn huệ hoàn toàn nhưng không, diễn tả lòng tốt của ông chủ; và điều này cũng đúng với những trường hợp trước và phải được nhận ra và được ngợi khen bởi những người thợ đi vào trước, và kể cả những người vào làm việc đầu tiên nữa.

Tuy nhiên, câu chuyện của dụ ngôn, vốn diễn tả sự thật về chính chúng ta, lại diễn biến theo hướng lòng ghen tị và lời kêu trách, thay vì theo hướng chúc mừng và ca tụng. Dân Chúa đã kêu trách và ghen tị trong sa mạc (x. Ds 21,4-9, bài đọc I của ngày lễ Suy Tôn Thánh Giá); và loài người và mỗi người chúng ta được mời gọi nhận ra bản thân mình nơi Dân Chúa.

Như thế, đúng ra những trường hợp trước phải được hiểu dưới ánh sáng của trường hợp sau cùng, để nhận ra lòng tốt của ông chủ được thể hiện từ đầu đến cuối. Vì, nếu hiểu ngược lại, nghĩa là các trường hợp sau được hiểu dưới ánh sáng của trường hợp đầu tiên, người ta sẽ hiểu lệch lạc về ông chủ và về người khác: từ đó, phát sinh thái độ kêu trách và ganh tị.

3. “Bắt đầu từ những người vào làm sau chót…”

Và dường như ông chủ cố ý làm cho lòng ghen tị và lời kêu trách lộ diện, khi ông trả công, đúng hơn là ban phát, cách quảng đại cho người đến làm việc sau cùng, trước mắt mọi người:

Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý: Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ, bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất.

Bởi vì, làm cho cái xấu lộ diện, chính là cách tốt nhất để chữa lành. Thực vậy, khi đến lượt nhóm thợ đầu tiên đến lãnh tiền công, họ được nhận đúng với lời thỏa thuận của ông chủ và của họ và điều này làm bật lên sự khác biệt giữa họ và những người khác. Nhưng thay vì họ chúc mừng những người đến sau (vì họ làm ít hơn mình, nhưng lại nhận được nhiều như mình) và ca ngợi lòng tốt của ông chủ (ông chủ không chỉ trà công sòng phẳng, nhưng còn ban phát rộng rãi cho người khác, theo lòng tốt của mình), họ vừa lãnh công và vừa cằn nhằn:

Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt.

Trong lời này, hàm chứa hai thái độ: so sánh mình với người khác: “mấy người sau chót này”, và kêu trách ông chủ: “thế mà ông lại…”. Lời kêu trách của họ dựa trên những sự kiện rất khách quan và rất đúng: họ làm việc nhiều hơn và vất vả hơn người khác; nhưng người khác lại được hưởng bằng họ! Nhưng rất tiếc, những điều rất đúng và rất khách quan này lại được nhìn bằng con mắt ghen tị! Và vì ghen tị, nên trở nên mù quáng, không mở ra để nhận ra những sự kiện lớn hơn và đúng hơn: người khác thật may mắn và ông chủ thật tốt lành, để chúc mừng họ và ca ngợi ông chủ, đê đi vào trong niềm vui của người ban phát và của người lãnh nhận. Và vì ghen tị, nên cũng mù quáng với chính những gì mình đang có, bởi lẽ điều mình dang có không phải là quyền lợi, nhưng là ân huệ, và vì người lãnh nhận không chỉ là người khác, nhưng cũng là chính bản thân mình. Mình có niềm vui, nhưng lại tự biến niềm vui của mình thành nỗi buồn, gây chết chóc, cho mình và cho người khác.

* * *

Xin cho Lời Chúa, là Lời sẽ dẫn chúng ta đến “Lời Thập Giá” (x. 1Cr 1,18) chữa lành đôi mắt của chúng ta, khi chúng ta “nhìn lên Đấng họ đã đâm thâu” (Ga 19,37); bởi vì nơi Thập Giá, chúng ta vừa nhìn thấy hệ quả khủng khiếp của thái độ ghen ghét (nhìn thấy để được chữa lành), và vừa nhận ra tình yêu đến cùng của Chúa dành cho loài người và từng người chúng ta (để ca tụng Chúa, thay vì kêu trách).

Đã đọc: 28


15 bài mới hơn
CN 25 TN  Năm A     Tình thương vượt quá công bình (Mt 20,1-16a)

15 bài cũ hơn
CN 25 TN  Năm A     Tôi đâu có bất công   Tác giả: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu SJ  

CN 25 TN  Năm C     Ai thực sự là chủ của tôi ? (Lc 16,1-13)

CN 25 TN  Năm C     Người quản lý khôn ngoan và trung tín   Tác giả: TGM. Guse Ngô Quang Kiệt  

CN 25 TN  Năm C     Hành động khôn khéo   Tác giả: Lm. An Tôn Nguyễn Cao Siêu, SJ  

CN 25 TN  Năm B     Nên giống như trẻ nhỏ (Mc 9,30-37)

CN 25 TN  Năm B     Nền văn minh mới   Tác giả: TGM. Giuse Ngô Quang Kiệt  

CN 25 TN  Năm B     Phục vụ mọi người

CN 25 TN  Năm A     Vì một nền kinh tế chia sẻ (Mt 20,1-16a)

CN 25 TN  Năm C     Điều nhỏ bé (Lc 16,1-13)

CN 25 TN  Năm C     Bất trung hay trung tín   Tác giả: ViKiNi  

CN 25 TN  Năm C     Hãy là quản gia trung tín và khôn ngoan   Tác giả: Dã Quỳ  

CN 25 TN  Năm C     Khôn khéo   Tác giả: Lm. An Tôn Nguyễn Cao Siêu, SJ  

CN 25 TN  Năm B     Bài học phục vụ (Mc 9,30-37)

CN 25 TN  Năm B     Theo Chúa phải khiêm nhường phục vụ   Tác giả: Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ  

CN 25 TN  Năm B     Vô tư phục vụ   Tác giả: Alphonse Marie Trần Bình An  



Đăng nhập

Nhớ cookie?

Quên mật khẩu
Đăng ký mới

Hình thành viên


trongvinh

Bài Mới Đăng
Mầu nhiệm Thánh Giá
Con Người phải bị treo lên
Con chọn hết
CN 24 TN A: Tha Thứ
CN 24 TN A: Ứng xử như nào khi bị xúc ...
CN 24 TN A: Trao tặng lại món quà
CN 23 TN A: Tha nhân là hỏa ngục hay thiên ...
CN 23 TN A: Sửa lỗi trong yêu thương
CN 22 TN A: Khổ vì cái tôi
CN 22 TN A: Để Chúa quyến rũ

Nghe nhiều tháng 09
CN 22 TN A: Khổ vì cái tôi
CN 21 TN A: Ngại xưng tội ?
CN 22 TN A: Không có tình yêu nào mà không ...
CN 22 TN A: Để Chúa quyến rũ
CN 21 TN A: Quyền bính
CN 12 TN A: Nỗi sợ
CN 4 TN A: Phúc thật tám mối
Phục Sinh: Đức Kitô chiến thắng sự ...
Mùng 3 Tết: Lao động, cộng tác với ...
Bài 7: Truyền thống học thuật trong ...

Đọc nhiều tháng 09
Chiều vợ
Chử Đồng Tử
Kết hôn nhờ Thánh Giuse
Vào cửa sau
Mày bé tao không chấp
Đồ lười biếng
Ly dị, trò chơi
Hãy cảnh giác trước lời nói của phụ ...
Ích lợi của hôn nhân
Một điều gì đó đặc biệt


Album mới

 CN 25 TN năm 4

 CN 24 TN năm A 4

 CN 23 TN năm A 4


  Dòng Đa Minh Việt Nam
  Vietcatholic
  Kinh Thánh Các Giờ ...
  Gx. Đa Minh
  Dòng Đồng Công
  Tuổi mực tím

Trang chủ -|- Thành viên -|- Hướng Dẫn Sử Dụng -|- Tìm Kiếm