Tin Vui
MỞ RỘNG | THU GỌN

Suy niệm Tin Mừng
Thứ Bảy tuần lễ 9  TN    Dâng cả tấm lòng (Mc 12,38-44)     
Thứ Sáu tuần lễ 9  TN    Đức Giêsu - Đấng Kitô (Mc 12,35-37)     
Thứ Năm tuần lễ 9  TN    Chọn điều quan trọng nhất (Mc 12,28b-34)     
Thứ Tư tuần lễ 9  TN    Thiên Chúa của kẻ sống (Mc 12,18-27)     
Thứ Ba tuần lễ 9  TN    Thuộc về Đức Kitô (Mc 12,13-17)     
Thứ Hai tuần lễ 9  TN    Công trình kỳ diệu của Chúa (Mc 12,1-12)     
Lễ Chúa Ba Ngôi  Năm A    Thiên Chúa yêu thế gian (Ga 3,16-18)     
Lễ Chúa Ba Ngôi  Năm A    Ba Ngôi Tình Yêu      (Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ)
Thứ Bảy tuần lễ 8  TN    Đối thoại để hiểu biết (Mc 11,27-33)     
Thứ Sáu tuần lễ 8  TN    Xanh lá với trái ngon ngọt (Mc 11,11-26)     
Thứ Năm tuần lễ 8  TN    Sự sống thì quý giá (Mc 10,46-52)     
Thứ Tư tuần lễ 8  TN    Sợ hãi và quyền lực (Mc 10,32-45)     
Thứ Ba tuần lễ 8  TN    Bỏ mọi sự mà theo Thày (Mc 10,28-31)     
Đức Ma-ri-a, Mẹ Hội Thánh  TN    Đón Mẹ vào nhà (Ga 19, 25-34 )     

Tìm kiếm nhanh
Theo tên bài hát
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9
Theo ca sĩ
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9

Tìm kiếm audio
Tìm
Theo
Tìm chính xác
Gần chính xác

Công cụ nghe nhạc

Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:


Thống Kê
Nhạc phẩm: 5741
Số Ca Sĩ: 214
Thành viên: 360
Thành viên mới:
anhmayly
Đang online: 247
Khách: 247
Thành viên: 0



Sự tích con muối


Ngày xưa, có một người nông dân hiền lành tên là Ngọc Tâm, có một người vợ xinh đẹp tên là Nhan Diệp. Khác hẳn với tính tình đơn giản của chồng, quanh năm chăm chú làm ăn, người vợ lười biếng xa hoa, chỉ lo thỏa thê sung sướng.

Trong lúc hai vợ chồng tưởng chung sống với nhau đến răng long đầu bạc, thì Nhan Diệp bỗng lăn ra chết. Người chồng đau đớn quá, không muốn rời xa xác vợ, bèn bán hết tài sản, mua một chiếc thuyền chở quan tài vợ thả bồng bềnh trên mặt nước.

Một buổi sớm mai thuyền đi đến dưới chân một ngọn núi cỏ cây ngào ngạt, Ngọc Tâm lên bờ thấy đủ các kỳ hoa dị thảo, cây cối nặng trĩu trái thì lấy làm lạ bèn phăng lần lên cao. Lưng chừng núi, Ngọc Tâm gặp một ông lão tướng mạo phương phi, râu tóc bạc phơ, tay chống gậy trúc đang lần bước. Thấy người có vẻ tiên phong đạo cốt, đoán chừng là thần tiên ở núi Thiên Thai xuất hiện, Ngọc Tâm bèn sụp lạy, rồi thiết tha xin cứu tử hoàn sinh cho người vợ thương yêu.

Vị thần thương hại nhìn Ngọc Tâm hồi lâu rồi nói:

- Ngươi còn nặng lòng vương vấn trần ai, chưa thoát được vòng tục lụy... Ta có thể giúp cho ngươi đạt ước vọng song về sau ngươi đừng có lấy làm ân hận!

Ngọc Tâm theo lời vị thần, dở nắp quan tài vợ ra, chích đầu ngón tay mình nhỏ ba giọt máu vào thi thể Nhan Diệp, thì người đàn bà từ từ mở mắt ra, rồi ngồi lên như sau một giấc ngủ dài.

Trước khi từ giã, vị thần bảo người đàn bà vừa sống lại:

- Đừng quên bổn phận của người vợ... Hãy luôn luôn nghĩ đến lòng thương yêu chung thủy của chồng... Chúc cho hai vợ chồng được sung sướng.

Trên đường về quê, người chồng hối hả giục thuyền đi mau. Một tối thuyền ghé bến, Ngọc Tâm lên bờ mua sắm thức ăn. Trong lúc đó, có một chiếc thuyền buôn lớn đậu sát bên cạnh, chủ nhân là tay lái buôn giàu có chú ý đến nhan sắc lộng lẫy của Nhan Diệp. Hắn gợi chuyện, mời Nhan Diệp qua thuyền mình dùng trà rồi ra lệnh cho bạn thuyền dong hết buồm chạy.

Ngọc Tâm quay về thấy mất vợ, bỏ cả ăn ngủ, ngày đêm đi tìm kiếm, một tháng sau mới gặp. Nhưng người đàn bà đã quen với lối sống xa hoa bên cạnh tay lái buôn giàu có, quên cả tình cũ nghĩa xưa. Thấy rõ bộ mặt thật của vợ, Ngọc Tâm như tỉnh cơn mê, bảo Nhan Diệp:

- Mình được tự do bỏ tôi song tôi không muốn mình còn lưu giữ kỷ niệm gì của tôi nữa, vậy hãy trả lại ba giọt máu của tôi đã nhỏ ra để cứu mình sống lại.

Nhan Diệp thấy được ra đi dứt khoát dễ dàng như thế, vội vàng lấy dao chích đầu ngón tay, nhưng máu vừa bắt đầu nhỏ giọt thì nàng ngã lăn ra chết.

Người đàn bà nông nổi, phụ bạc chết vẫn còn luyến tiếc cõi đời nên hóa kiếp thành một vật nhỏ, ngày đêm đuổi theo Ngọc Tâm, tìm cách ăn cắp ba giọt máu để trở lại làm người. Con vật này luôn luôn kêu than với chồng cũ, như van lơn, như oán hận, như tiếc thương, ngày đêm o o không ngừng. Về sau giống này sinh sôi nẩy nở rất nhiều, người ta đặt tên nó là con muỗi. Vì ghét kẻ phụ bạc, nên mỗi lần muỗi lại gần, người ta không tiếc tay đập cho nó chết.

Back  Đã đọc: 1363


10 bài mới hơn
 
10 bài cũ hơn


Đăng nhập

Nhớ cookie?

Quên mật khẩu
Đăng ký mới

Hình thành viên


huyhoang

Bài Mới Đăng
Lễ Chúa Ba Ngôi A: Chúa yêu chúng ta
Lễ Chúa Ba Ngôi A: Thiên Chúa là tình yêu
Lễ Chúa Ba Ngôi A: Hiệp Nhất
Chúa Thánh Thần: Sinh hoa trái nhờ ơn ...
Chúa Thánh Thần: Đấng Thánh Hóa
Chúa Thánh Thần: Tác động của Chúa ...
Lễ Thăng Thiên A: Nước Trời: Yêu ...
Lễ Thăng Thiên A: Hãy làm cho người ta ...
Lễ Thăng Thiên A: Ra đi và ở lại
CN 6 PS A: Yêu Chúa được bao nhiêu ?

Nghe nhiều tháng 06
CN 6 PS A: Để Lời được lớn lên
Lễ Chúa Kitô Vua C: Để Lời được ...
Lòng thương xót Chúa
CN 22 TN B: Óc nệ luật
CN 3 MC C: Cái chết đời đời
Kinh nguyện đầu năm
Bây giờ con đã có
Lễ Mân Côi: Sức mạnh của Kinh Mân Côi
Phó thác
Điểm tựa Giêsu

Đọc nhiều tháng 06
Chiếc hộp tình yêu
Chuyện của bạn gái
Cân của ai ?
Vàng lấy con vua
Vinh quang Đức Mẹ Maria
Ăn mày thời khủng hoảng
Con đường về Trời
Cuộc lữ hành đức tin
Xin thày hãy dạy cho con tôi
Kẹt xe


Album mới

 Lễ Mình Máu Thánh Chúa năm C 3

 Lễ Chúa Ba Ngôi A 4

 Lễ Chúa Thánh Thần 8


  Dòng Đa Minh Việt Nam
  Vietcatholic
  Kinh Thánh Các Giờ ...
  Gx. Đa Minh
  Dòng Đồng Công
  Công Giáo Việt Nam
  Tuổi mực tím

Trang chủ -|- Thành viên -|- Hướng Dẫn Sử Dụng -|- Tìm Kiếm