Tin Vui
MỞ RỘNG | THU GỌN

Suy niệm Tin Mừng
Thứ Hai tuần lễ 22  TN    Hôm nay ứng nghiệm Lời (Lc 4,16-30)     
CN 22 TN  Năm A    Liều mạng sống vì Nước Trời (Mt 16,21-27)     
CN 22 TN  Năm A    Thập giá      (ViKiNi)
Thánh Gio-an Tẩy Giả bị trảm quyết (29/8)  TN    Bảo vệ giá trị hôn nhân (Mc 6,17-29)     
Thứ Sáu tuần lễ 21  TN    Không xao lãng cùng đích (Mt 25,1-13)     
Thứ Năm tuần lễ 21  TN    Người đầy tớ đúng giờ đúng lúc (Mt 24,42-51)     
Thứ Tư tuần lễ 21  TN    Sự chân thành (Mt 23,27-32)     
Thứ Ba tuần lễ 21  TN    Làm người chân thành (Mt 23,23-26)     
Thánh Ba-tô-lô-mê-ô, tông đồ (24/8)  TN    Can đảm dấn thân đẻ thấy việc Chúa làm (Ga 1,45-51)     
CN 21 TN  Năm A    Biết Chúa bằng trái tim (Mt 16,13-20)     
CN 21 TN  Năm A    Trên tảng đá này      (Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu SJ)
Đức Maria Nữ Vương (22/8)  TN    Được chọn để làm Mẹ (Lc 1,26-38)     
Thứ Sáu tuần lễ 20  TN    Cốt tuỷ đời sống Kitô hữu (Mt 22,34-40)     
Thứ Năm tuần lễ 20  TN    Ưu tiên cho bữa tiệc của Chúa (Mt 22,1-14)     

Tìm kiếm nhanh
Theo tên bài hát
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9
Theo ca sĩ
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9

Tìm kiếm audio
Tìm
Theo
Tìm chính xác
Gần chính xác

Công cụ nghe nhạc

Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:


Thống Kê
Nhạc phẩm: 5765
Số Ca Sĩ: 214
Thành viên: 360
Thành viên mới:
anhmayly
Đang online: 865
Khách: 865
Thành viên: 0
19/12  Thánh Tôma Nguyễn Văn Ðệ


Tôma Nguyễn Văn ÐỆ, sinh năm 1810 tại Bồ Trang, Nam Ðịnh, Giáo dân, Dòng Ba Ðaminh, xử giảo ngày 19-12-1839 tại Cổ Mê dưới đời vua Minh Mạng, phong Chân Phúc ngày 27-5-1900 do Ðức Lêô XIII, kính ngày 19-12.

Thánh Tôma Nguyễn Văn Ðệ sinh năm 1810 tại làng Bộ Tràng thuộc tỉnh Thái Bình. Sau ngài theo cha mẹ ra họ Kẻ Mốt thuộc xã Ðức Trai để làm ăn. Ngài sống bằng nghề thợ may, và cũng thường may áo quần cho những người trong nhà xứ. Ngày 28-6-1838, theo lời tố cáo có cụ đạo trong họ Kẻ Mốt, quân lính vây bắt được Cha Tự. Quan phủ lại truyền dân chúng phải tụ họp để điểm mục. Sau khi tra khảo và đe dọa, nhiều người Công Giáo đã bỏ đạo. Ông Ðệ sợ không biết mình có vững lòng tuyên xưng đức tin không nên không chịu ra đình làng, ông trốn ở trong nhà. Tuy nhiên khi quân lính vây và lục soát từng nhà, chúng bắt được ông.

Trước khi bị bắt, ông Ðệ biết mình không thể trốn tránh được nữa nên gọi vợ con lại khuyên bảo. Sau đây là đoạn ghi lại những lời ông khuyên vợ: "Bà nhận lấy các con và về nhà cha mẹ, chịu khó làm ăn mà coi sóc các con, để chúng nó biết thờ phượng kính mến Ðức Chúa Trời và giữ đạo cho nên. Trong phen này tôi vào trận thì trông ơn Ðức Chúa Trời thương, mà tôi nhất định theo chân cụ Tự cho đến chết, chẳng có lẽ nào cho tôi về nữa. Nếu bà có thương thì cầu xin Ðức Chúa Trời ban sức cho tôi được chịu khó theo cụ mà thôi".

Khuyên vợ con xong, ông Ðệ để cho quân lính bắt mình. Lúc đó ông Ðệ quãng 28 tuổi. Ông có ba người con.

Tại đình làng, gọi là Làng Tài, nhiều giáo dân đã bỏ đạo, nhưng ông và bốn anh em khác cũng như Cha Tự không chịu nên bị tra khảo và đánh đập cho đến khi bỏ đạo. Ông Ðệ nhất định không chịu quá khóa còn thưa với quan: "Bẩm quan lớn, tôi không thể bỏ Chúa tôi được".

Rồi ông ôm ảnh chuộc tội thưa với Chúa rằng: "Lạy Chúa tôi, tôi không dám bước qua mặt Chúa tôi, tôi xin theo cụ tôi, mà cụ tôi chịu sự khó gì, thì tôi cũng xin chịu sự khó ấy".

Quan tức giận truyền trói ngài và đóng gông để giải về tỉnh. Ngày 1-7, ông và các bạn bị dẫn về tỉnh Bắc Ninh.

Trong thời gian ở lao tù, mỗi khi quan truyền lệnh tra khảo và bắt bỏ đạo ông đều hiên ngang tuyên xưng đạo Chúa như các ông Mậu, Úy, Mới và Vinh. Dù quan dùng cực hình tra tấn hay dùng những lời khuyên dụ ông bỏ đạo vẫn không thể lay chuyển được lòng trung kiên với Chúa của ông. Tuy nhiên những lời than khóc và thương tiếc của người vợ hiền và các con dại cũng làm cho ngài phân vân khó xử. Nhưng Thiên Chúa vẫn ban đủ ơn cho ngài để ngài có đủ can đảm khuyên bảo vợ con vâng theo thánh ý Chúa và để ngài được chịu chết vì Chúa: "Bà về nuôi lấy con cái cho tôi, tôi thì không về nữa, tôi chỉ trông mong chịu tử vì đạo mà thôi, và tôi đã dâng bà và các con cho Ðức Chúa Trời rồi".

Thật là một cử chỉ anh hùng!

Một câu chuyện khác đặc biệt của ngài là khi quan hỏi Chúa là ai, ông Ðệ đã xưng ra: "Chúa là cội rễ mọi sự, là Chúa thật dựng nên trời đất".

- "Chúa mày là mảnh gỗ ư?" Vừa nói quan vừa đưa cây thập giá cho ngài xem.

- "Nào quan lớn có biết đâu là Chúa thật. Xin quan lớn cho tôi được hỏi một lời. Quan lớn có biết nguồn gốc của Phật không? Nếu quan lớn chém đầu tôi, thì tôi sẽ về cùng Chúa tôi trên trời, hưởng phúc vui vẻ vô cùng".

Bấy giờ quan giận quá truyền lính lấy roi và vồ nọc đánh đập hành hạ ông. Nhưng khi đã sắp sẵn roi rồi quan lại truyền thôi không đánh nữa kẻo bẩn roi, rồi truyền làm án để vua xử cho xong.

Trong các thánh bị bắt cùng lượt với ông, thì ông Ðệ nổi tiếng là đối đáp văn vẻ nhất. Khi cần đối đáp chữ nho thì ngài đối đáp chữ nho nên quan cảm phục khen ngợi ngài hay chữ.

Mỗi khi bị bắt bước qua tượng ảnh ông lại hôn kính, hoặc ẵm lấy tượng rồi đọc kinh Tin Kính. Trong ngục, ông đồng một lòng với các bạn xin gia nhập Dòng Ba Ða Minh.

Ngày 24-11, ông và các bạn bị nghị án xử giảo sau khi quan đã cố gắng hết sức khuyên dụ các ông mà các ông vẫn không nghẹ Dù lần này để cứu các ông, quan chỉ ra lệnh các ông đi chung quanh thánh giá, các ông vẫn không chịu.

Ngày 19-12-1839, chiếu chỉ vua tới truyền xử giảo ông và bốn vị. Các ông từ chối lời khuyên cuối cùng của quan lớn, và xin quan cứ theo chiếu chỉ của vua mà thi hành.

Ngày hành hình đến, quan lớn và quân lính điệu các ngài tới một nơi ngoài thành Cổ Mễ. Sau khi các ông qùy đọc kinh, quân lính buộc dây vào cổ và xử giảo các ông. Sau đó quân lính đốt chân các ông để biết chắc các ông đã chết, và để làm hài lòng các quan chúng còn đánh đập trên xác các ngài và chửi rủa thậm tệ rồi mới bỏ về. Bổn đạo chạy ùa vào để lấy các di tích của các ngài.

Một người bổn đạo chạy vào vác xác Thánh Ðệ và đưa về Kẻ Mốt. Ông này kể lại câu chuyện xảy ra khi ông vác xác thánh như sau: "Tôi vác xác thánh vào lúc nửa đêm. Bất chợt xác ngài tỏa ra ánh sáng, chỉ đường cho tôi phải đi về đâu. Khi tới bờ sông, tôi rất lo lắng vì tôi biết chắc chắn không có đò vào giờ đó thì làm sao tôi qua được bờ bên kia? Nhưng trái với ý nghĩ của tôi, lúc đó nước rút xuống rất thấp đến nỗi tôi có thể lội qua bờ bên kia rất dễ dàng. Hơn nữa khi tôi đến làng Kẻ Mốt, tôi thấy cổng làng đã mở, dù cổng làng luôn đóng chặt vào lúc ban đêm. Tôi vác xác thánh vào nhà thờ và đặt ngài trên bàn thờ. Lúc đó không có ánh sáng trong nhà thờ, nhưng có ánh sáng lạ lùng phát ra từ thân thể của ngài".

Xác ngài được táng tại họ Phong Cốc thuộc địa phận Bắc. Mãi đến ngày 11-3-1877, xác ngài được cải táng về nhà thờ họ Phương Lê.

Đã đọc: 557


Đăng nhập

Nhớ cookie?

Quên mật khẩu
Đăng ký mới

Hình thành viên


hieucaubao

Bài Mới Đăng
CN 22 TN A: Khổ vì cái tôi
CN 22 TN A: Để Chúa quyến rũ
CN 22 TN A: Không có tình yêu nào mà không ...
CN 21 TN A: Ngại xưng tội ?
CN 21 TN A: Quyền bính
CN 19 TN A:Thầy là Con Thiên Chúa
CN 19 TN năm A: Cầu nguyện để nên ...
CN 18 TN A: Nên một trong một tấm bánh
CN 18 TN A: Phép lạ của lòng biết ơn và ...
CN 15 TN A: Lời Chúa nơi tôi

Nghe nhiều tháng 08
CN 18 TN A: Nên một trong một tấm bánh
Mùng 3 tết: Lao động
CN 18 TN A: Phép lạ của lòng biết ơn và ...
Bài 7: Truyền thống học thuật trong ...
CN 21 TN A: Phêrô tuyên tín
CN 14 TN B: Tốt xấu
CN 25 TN C: Thái độ đối với tiền của
CN 5 PS B: Yêu thương
CN 19 TN A: Chúa là sự bình an
CN 4 TN B: Để Lời được lớn lên

Đọc nhiều tháng 08
Ích lợi của hôn nhân
Một điều gì đó đặc biệt
Vào cửa sau
A Friend...định nghĩa qua 24 chữ cái
Người chồng gương mẫu
Đừng qua trung gian
Xe ba thì
Thành thật với tình yêu
Cuộc lữ hành đức tin
Sự tích trầu cau


Album mới

 CN 22 TN năm A 4

 CN 21 TN năm A 4

 CN 17 TN năm A 4


  Dòng Đa Minh Việt Nam
  Vietcatholic
  Kinh Thánh Các Giờ ...
  Gx. Đa Minh
  Dòng Đồng Công
  Tuổi mực tím

Trang chủ -|- Thành viên -|- Hướng Dẫn Sử Dụng -|- Tìm Kiếm