Tin Vui
MỞ RỘNG | THU GỌN

Suy niệm Tin Mừng
Thứ Bảy tuần lễ 3  Mùa Phục Sinh    Không thể bưng bít Tin Mừng (Mc 16,15-20)     
Thứ Sáu tuần lễ 3  Mùa Phục Sinh    Lương thực trường sinh (Ga 6,52-59)     
Thứ Năm tuần lễ 3  Mùa Phục Sinh    Bánh từ trời xuống (Ga 6,44-51)     
Thứ Tư tuần lễ 3  Mùa Phục Sinh    Thấy và tin (Ga 6,35-40)     
Thứ Ba tuần lễ 3  Mùa Phục Sinh    Bánh bởi trời (Ga 6,30-35)     
Thứ Hai tuần lễ 3  Mùa Phục Sinh    Tin và hành động (Ga 6,22-29)     
CN 3 PS  Năm A    Có Chúa đồng hành (Lc 24,13-35)     
CN 3 PS  Năm A    Con tim đã vui trở lại      (TGM. Giuse Vũ Văn Thiên)
CN 3 PS  Năm A    Xin ở lại với chúng tôi      (Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu SJ)
Thứ Bảy tuần lễ 2  Mùa Phục Sinh    Chỗ dựa duy nhất là Chúa (Ga 6,16-21)     
Thứ Sáu tuần lễ 2  Mùa Phục Sinh    Vinh quang đích thực (Ga 6,1-15)     
Thứ Năm tuần lễ 2  Mùa Phục Sinh    Tin Chúa và được sai đi (Ga 3,31-36)     
Thứ Tư tuần lễ 2  Mùa Phục Sinh    Đến cùng ánh sáng (Ga 3,16-21)     
Thứ Ba tuần lễ 2  Mùa Phục Sinh    Tái sinh trong Chúa Kitô Phục Sinh (Ga 3,7b-15)     

Tìm kiếm nhanh
Theo tên bài hát
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9
Theo ca sĩ
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9

Tìm kiếm audio
Tìm
Theo
Tìm chính xác
Gần chính xác

Công cụ nghe nhạc

Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:


Thống Kê
Nhạc phẩm: 5723
Số Ca Sĩ: 214
Thành viên: 360
Thành viên mới:
anhmayly
Đang online: 528
Khách: 528
Thành viên: 0
CN 21 TN  Năm A

Tác giả: Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền
     
Phần quan trọng của cơ thể

Có một người mẹ trẻ thường hay đố đứa con gái rằng: "Phần nào trong cơ thể quan trọng nhất?". Em trả lời rằng âm thanh là quan trọng nhất nên đôi tai là bộ phận quan trọng nhất trong cơ thể. Thế nhưng người mẹ lắc đầu bảo rằng: "Có rất nhiều người điếc, họ không cần âm thanh". Một thời gian sau, người mẹ lại hỏi và lúc này đứa bé đã lớn hơn một chút nên nó nhận xét: hình ảnh là quan trọng nhất trong cuộc sống nên đôi mắt là phần quan trọng nhất. Người mẹ âu yếm nói với con: "Nhiều người mù họ không cần hình ảnh. Đôi mắt vẫn chưa phải là cần thiết nhất. Con hãy tiếp tục suy nghĩ".

Sự kiện được tiếp tục nhiều năm tháng trôi qua, cho tới hôm ông nội của đứa trẻ hấp hối qua đời. Người mẹ dẫn con lại chào ông nội lần cuối và nói rằng: "Con đã tìm ra câu trả lời chưa?". Đứa con ngạc nhiên vì câu hỏi của mẹ trong lúc này, nó tưởng rằng đây chỉ là trò đùa giữa hai mẹ con, nhưng người mẹ trịnh trọng nói: "Phần quan trọng nhất trên cơ thể con người chính là đôi vai. Vì đó là nơi người thân có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một đôi vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai để con có thể ngả đầu vào. Hôm nay gia đình chúng ta đã mất đi đôi vai của người cha, người ông. Một con người mà cả gia đình đã nương tựa nay đã không còn".


Vâng, phần quan trọng nhất của con người không phải là phần để cho mình mà là để cho tha nhân. Vì thế, một con người quan trọng trong xã hội là một con người có ích cho người khác. Một người được yêu mến và quý trọng không phải vì địa vị hay chức quyền mà là vì sự đóng góp của họ với cộng đồng nhân loại.

Hôm nay, sau lời tuyên xưng đức tin của thánh Phêrô, Chúa đã đặt Phêrô làm đá tảng của Giáo hội. Chúa không bảo Phêrô trở thành một cục đá vô hồn mà là một viên đá sống động, một chỗ dựa cho các tông đồ và cho toàn thể giáo hội. Phêrô phải là một tảng đá có một đức tin vững chắc đến nỗi không có gì lay chuyển nổi mới có thể bảo vệ và gìn giữ Giáo hội. Chúa cũng biết con người Phêrô còn đầy bất toàn, yếu đuối, nhưng Chúa cũng nhận thấy Phêrô có một tấm lòng nhiệt thành theo Chúa. Ông mến Chúa. Ông luôn mong muốn hoàn thiện đời mình. Ông đã từng vấp ngã, nhưng ông mau làm lại cuộc đời. Chúa chọn ông không vì tài năng đức độ, nhưng vì lòng chân thành của ông. Chúa dùng ông, một con người đã từng vấp ngã để có thể nâng đỡ đức tin còn yếu kém nơi anh em. Chính Chúa đã từng nói với Phêrô: "Khi nào con trở về, con hãy củng cố đức tin anh em con".

Hôm nay, Chúa vẫn mời gọi chúng ta hãy trở nên những viên đá sống động để xây dựng Giáo hội. Tuy nhiên, mỗi người một khả năng, mỗi người một hoàn cảnh, Chúa mời gọi chúng ta hãy biết tự xây dựng đời mình bằng những vật liệu mà chúng ta đang có để trở thành những viên đá hữu ích cho tha nhân. Đặc biệt là cho gia đình chúng ta đang sống. Có nhiều người nghĩ rằng: mình phải làm ông này bà nọ mới có thể cống hiến cho tha nhân. Đó là chuyện của tương lai, nhưng ngay hôm nay, chúng ta hãy biết vận dụng những khả năng, hoàn cảnh Chúa ban để giúp đời, để cứu đời, để xoa dịu nỗi đau cho những người chung quanh, để trở nên điểm tựa cho anh chị em chúng ta.

Nếu chúng ta là người chồng hay người vợ: hãy đưa vai gánh lấy cuộc đời nhau. Hãy là điểm tựa để nâng đỡ chia sẻ buồn vui và cùng dìu nhau qua những thăng trần của dòng đời.

Nếu chúng ta là người cha, người mẹ: hãy là điểm tựa cho con cái. Hãy sống vì gia đình, vì con cái mà quên đi những niềm vui riêng của mình. Hãy chu toàn bổn phận của mình để xứng đáng là núi thái sơn, là biển rộng bao la cho con cái hưởng nhờ sự ấm áp, sự chở che của tình cha nghĩa mẹ.

Nếu chúng ta là con cái trong gia đình: hãy gánh vác trách nhiệm với gia đình. Hãy quan tâm tới gia đình, đừng vì sự lười biếng, cẩu thả của mình mà trở thành gánh nặng cho gia đình.

Nếu chúng ta là thành viên trong cộng đoàn nhân loại: hãy chung vai góp sức xây dựng hoà bình. Hãy hỏi với lòng mình: "Tôi đã làm gì cho thế giới này được tốt đẹp hơn?". Hãy biết dùng cuộc đời nhỏ bé của mình để trở nên những viên gạch xây dựng thế giới này mỗi ngày hạnh phúc và an khang hơn.

Trong cuộc sống không có việc gì là việc tầm thường đến nỗi không đáng cho chúng ta làm mà chỉ có những con người tầm thường khi thiếu trách nhiệm với gia đình và xã hội. Có thể công việc của chúng ta thật bé nhỏ, thật âm thầm nhưng nó lại thật cần thiết cho gia đình và xã hội. Tựa như viên đá góc tường nhỏ bé nhưng không thể thiếu khi muốn xây dựng ngôi nhà cao rộng hơn.

Tuy nhiên, muốn trở thành chỗ dựa cho tha nhân, chúng ta cần phải biết xây dựng đời mình trở nên những viên đá vững chắc, nghĩa là mỗi người cần biết rèn luyện đức hạnh đời mình trên nền móng Lời Chúa và phải được tôi luyện hằng ngày qua việc tìm kiếm và thực thi thánh ý Chúa. Đó chính là người khôn ngoan. Vì kẻ khôn ngoan là người biết lắng nghe và thực thi Lời Chúa, cho dù có gặp thử thách, gian truân, tựa như nước lũ ngập tràn cũng không lay chuyển. Còn kẻ thiếu đức hạnh, thiếu nền tảng Lời Chúa, không chỉ làm hỏng đời mình mà còn gây tai hoạ cho biết bao người khác, vì "mù dắt mù cả hai sẽ rơi xuống lỗ".

Xin Chúa giúp chúng ta biết uốn nắn đời mình trở thành những viên đá sống động và hữu ích cho gia đình và những người chung quanh. Amen.

Đã đọc: 285


15 bài mới hơn
CN 21 TN  Năm C     Đừng đợi đến khi cửa đã khép (Lc 13,22-30)

CN 21 TN  Năm C     Ai được cứu độ ?   Tác giả: ViKiNi  

CN 21 TN  Năm C     Cửa hẹp   Tác giả: Lm. An Tôn Nguyễn Cao Siêu, SJ  

CN 21 TN  Năm B     Đi cho đến cùng (Ga 6.54a.60-69)

CN 21 TN  Năm B     Lời ban sự sống đời đời   Tác giả: Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ  

CN 21 TN  Năm B     Lời ban lại sự sống   Tác giả: Lm. Joshepus Quang Nguyễn  

CN 21 TN  Năm A     Đức Ki tô, niềm hy vọng của loài người (Mt 16,13-20)

CN 21 TN  Năm A     Nhận ra Đức kitô

CN 21 TN  Năm A     Đức Yêsu là tất cả   Tác giả: Lm. Giuse Phạm Thanh Liêm, SJ  

CN 21 TN  Năm A     Lời tuyên tín giá trị   Tác giả: Huệ Minh  

CN 21 TN  Năm C     Đừng tưởng bở! (Lc 13,22-30)

CN 21 TN  Năm C     Con đường sự sống

CN 21 TN  Năm C     Cửa nào Chúa đã đi qua ?   Tác giả: Thiên Phúc  

CN 21 TN  Năm C     Vào khung cửa hẹp   Tác giả: TGM. Giuse Ngô Quang Kiệt  

CN 21 TN  Năm B     Mầu nhiệm vượt quá trí hiểu (Ga 6,54a.60-69)

15 bài cũ hơn
CN 21 TN  Năm A     Tôi cũng là người công giáo

CN 21 TN  Năm A     Đức tin vững như tảng đá   Tác giả: ViKiNi  

CN 21 TN  Năm C     Đừng để đến khi cửa đã khép (Lc 13,22-30)

CN 21 TN  Năm C     Cứu rỗi

CN 21 TN  Năm C     Cửa hẹp

CN 21 TN  Năm C     Sau hết và trước hết

CN 21 TN  Năm B     Ở lại với Chúa (Ga 6,54a.60-69)

CN 21 TN  Năm B     Thử thách

CN 21 TN  Năm A     Ý Chúa

CN 21 TN  Năm A     Tuyên xưng đức tin (Mt 16,13-20)

CN 21 TN  Năm C     Cửa hẹp

CN 21 TN  Năm C     Đổi ngôi ngoạn mục (Lc 13,22-30)

CN 21 TN  Năm B     Sống Lời Chúa

CN 21 TN  Năm B     Lời đem lại sự sống đời đời (Ga 6,60-69)

CN 21 TN  Năm A     Phêrô tuyên xưng đức tin



Đăng nhập

Nhớ cookie?

Quên mật khẩu
Đăng ký mới

Hình thành viên


thienthanh

Bài Mới Đăng
CN 2 PS A: Bình An Cho Anh Em
CN 2 PS A: Lòng Chúa thương xót trong Kinh ...
CN 2 PS A: Thương xót, tha thứ và tìm lại
Phục Sinh: Ba nẻo đường dẫn tới ngôi ...
Lễ Lá năm A: Nỗi đau bị phản bội
Lễ Lá năm A: Thiên Chúa cho chính cái ...
Lễ Lá năm A: Đức Giê su - Vị Vua hiền ...
Lễ Thánh Giuse: Gương mẫu của người ...
Lễ Thánh Giuse: Ảnh mẫu người môn ...
CN 5 MC A: Phía sau kiếp trăm năm

Nghe nhiều tháng 04
CN 24 TN C: Yêu thương
Chúa Hiển Dung: Biến đổi
CN 11 TN B: Để Lời được lớn lên
CN 2 PS B: Tin Đức Kitô phục sinh
Cái nhìn
CN 16 TN A: Cỏ lùng và lúa tốt
CN 4 MV B: Cùng Mẹ đón Chúa
Các Tổng Lãnh Thiên Thần Micaen, Gaprien ...
CN 5 TN C: Cộng tác với Thiên Chúa
CN 2 PS A: Bình An Cho Anh Em

Đọc nhiều tháng 04
Kẹt xe
Gã hành khất và hai người thầy giáo
Xưng tội
Tại sao chết?
Nó là bạn cháu
Khôn ngoan của nhà doanh nghiệp
Con đường về Trời
Bài học cho tình bạn
Hãy cảnh giác trước lời nói của phụ ...
Can đảm sẽ đạt được mục đích


Album mới

 CN 3 Phục Sinh năm A 3

 CN 2 Phục Sinh năm A 4

 CN 2 Phục Sinh năm A 3


  Dòng Đa Minh Việt Nam
  Vietcatholic
  Kinh Thánh Các Giờ ...
  Gx. Đa Minh
  Dòng Đồng Công
  Công Giáo Việt Nam
  Tuổi mực tím

Trang chủ -|- Thành viên -|- Hướng Dẫn Sử Dụng -|- Tìm Kiếm