Lẽ nào ...
 Lẽ nào sinh mạng vô cùng cao cả và lớn lao của Ngôi Hai Thiên Chúa vẫn còn là chuyện nhỏ đối với tôi? Tại sao Thiên Chúa lại phải chịu chết đau thương quá đỗi vì tội lỗi con người? Nếu Thiên Chúa muốn cứu loài người khỏi tội thì Ngài cứ việc tuyên bố tha tội cho loài người là xong, chứ sao lại phải nhọc công chết thay để đền tội loài người. Ngài làm gì mà chẳng được! Thưa quý ông bà anh chị em, Sự việc không giản đơn như thế. Ai phạm tội thì người đó phải chết. Đó là quy luật muôn đời, một quy luật hết sức nghiệt ngã. Quy luật nầy không miễn trừ cho bất cứ ai. Quy luật nầy được thánh Phao-lô trình bày trong thư Galát: "Ai gieo giống nào thì sẽ gặt giống ấy. Ai theo tính xác thịt mà gieo điều xấu thì sẽ gặt được hậu quả của tính xác thịt là sự hư nát. Còn ai theo Thần Khí mà gieo điều tốt, thì sẽ gặt được hoa trái của Thần Khí là sự sống đời đời." (Galat 6,7-8)
Cũng theo chiều hướng đó, Đức Giê-su bảo Phê-rô: "Hãy xỏ gươm vào vỏ, vì tất cả những ai cầm gươm sẽ chết vì gươm." (Mat 26:52) Và "Khi có mấy người đến kể lại cho Đức Giê-su nghe chuyện những người Ga-li-lê bị tổng trấn Phi-la-tô giết, khiến máu đổ ra hoà lẫn với máu tế vật họ đang dâng. 2Đức Giê-su đáp lại rằng : "Các ông tưởng mấy người Ga-li-lê này phải chịu số phận đó vì họ tội lỗi hơn mọi người Ga-li-lê khác sao ? 3Tôi nói cho các ông biết : không phải thế đâu ; nhưng nếu các ông không sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết như vậy. 4Cũng như mười tám người kia bị tháp Si-lô-ác đổ xuống đè chết, các ông tưởng họ là những người mắc tội nặng hơn tất cả mọi người ở thành Giê-ru-sa-lem sao ? 5Tôi nói cho các ông biết : không phải thế đâu ; nhưng nếu các ông không chịu sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết y như vậy." (Lc 13,1-5) Theo quy luật nầy, loài người sa ngã phạm tội nên loài người không thể thoát chết, trừ phi có một đại diện xứng đáng chết thay cho loài người. Thiên Chúa đã không đành để loài người phải chết, vì như thế thì đau lòng cho Thiên Chúa quá. Thế nên, Ngài phải cho Con Một yêu dấu của Ngài chết thay. Để thực hiện kế hoạch nầy, Ngôi Hai Thiên Chúa phải xuống thế làm người, trở thành vị Đại Diện xứng đáng nhất cho loài người. Ngài là "Chiên Thiên Chúa đến gánh tội trần gian". (Gi 1,29). Ngài mang hết tội lỗi nhân loại nơi thân mình Ngài. Thế là Đức Giê-su Ki-tô là" Đấng chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Người." (IICo 5:21) Một khi Đức Giê-su đã trở thành tội nhân, chiếu theo quy luật "Ai mang tội, người đó phải chết", thì Ngài cũng phải chịu chết. Quy luật nầy không miễn trừ cho bất cứ ai. Ngày xưa các thiên thần phản nghịch cùng Thiên Chúa thì các thiên thần bị đẩy ra khỏi thiên đường và phải trầm luân đời đời trong hoả ngục. Tổ tông loài người đã phạm tội thì phải bị rơi vào kiếp đoạ đày. Nay Con Thiên Chúa mang tội cho loài người thì Con Thiên Chúa cũng phải chết, không thể nào tránh được. Trước cái chết man rợ sắp đến, Đức Giê-su đã thực sự kinh hoàng. Một vì Thiên Chúa cao cả ngàn trùng như Đức Giê-su không thể để cho loài người khốn hèn xỉ vả vào mặt Ngài, khạc nhổ vào mặt Ngài, đánh Ngài rách thịt, chế giễu nhạo cười Ngài … Một Thiên Chúa cao cả quyền năng như Đức Giê-su không thể chấp nhận để cho loài người khốn kiếp hành hạ, bắt đội mão gai, bắt vác thập giá đến nỗi phải ngã xuống nhiều lần, bị lột trần rồi đóng đinh đau đớn nhục nhã trên thập giá giữa hai tên đạo tặc … Như thế là quá quắt đối với một vì Thiên Chúa rất đỗi cao sang. Thế nên Đức Giê-su dường như không chịu nỗi. Ngài toát mồ hôi lạnh, Ngài phải đổ mồ hôi máu vì kinh hoàng! (Lc 22,44)
"Khi còn sống kiếp phàm nhân, Đức Giê-su đã lớn tiếng kêu van khóc lóc mà dâng lời khẩn nguyện nài xin lên Đấng có quyền năng cứu Người khỏi chết." (He 5:7).
Ngài đã tha thiết dâng lời khẩn nguyện lên Chúa Cha: "Lạy Cha, nếu có thể được, xin tha cho con khỏi uống chén nầy. Tuy vậy, xin đừng theo ý Con. Một xin theo ý Cha thôi." (Lc 22,42)
Dầu vậy, quy luật: "ai mang tội thì phải chết" cũng không miễn trừ cho cả Thiên Chúa Ngôi Hai. Kinh khủng thay hậu quả khôn lường của tội lỗi! Và cũng bao la thay, tình thương cao vời của Thiên Chúa từ nhân! Lời thánh Phê-rô trong thư thứ nhất giúp chúng ta cảm nghiệm sâu xa hơn công trình cứu độ yêu thương nầy: "Đức Ki-tô đã chịu đau khổ vì anh em, Để lại một gương mẫu Cho anh em dõi bước theo Người. Người không hề phạm tội; Chẳng ai thấy miệng Người Nói một lời gian dối. Bị nguyền rủa, Người không nguyền rủa lại, Chịu đau khổ mà chẳng ngăm đe;* Nhưng một bề phó thác Cho Đấng xét xử công bình. Tội lỗi của chúng ta, Chính Người đã mang vào thân thể Mà đưa lên cây thập giá* Để một khi đã chết đối với tội, Chúng ta sống cuộc đời công chính. Vì Người phải mang những vết thương Mà anh em đã được chữa lành." (1 Pr 2,21-24)
Thiên Chúa đã chết vì tội chúng ta. Thiên Chúa đã phải trả giá quá đắt để cứu loài người khỏi chết. Thiên Chúa đã yêu thương thế gian như thế đó! Vậy mà tôi nào có quan tâm. Ai chết mặc ai! Chúa chết mặc Chúa! Tôi còn vui hưởng cuộc đời bao lâu thì tôi cứ tận hưởng.
Lẽ nào sinh mạng vô cùng cao cả và lớn lao của Ngôi Hai Thiên Chúa vẫn còn là chuyện nhỏ đối với tôi???
Đã đọc: 909 |