Tin Vui
MỞ RỘNG | THU GỌN

Suy niệm Tin Mừng
Thứ Hai tuần lễ 22  TN    Hôm nay ứng nghiệm Lời (Lc 4,16-30)     
CN 22 TN  Năm A    Liều mạng sống vì Nước Trời (Mt 16,21-27)     
CN 22 TN  Năm A    Thập giá      (ViKiNi)
Thánh Gio-an Tẩy Giả bị trảm quyết (29/8)  TN    Bảo vệ giá trị hôn nhân (Mc 6,17-29)     
Thứ Sáu tuần lễ 21  TN    Không xao lãng cùng đích (Mt 25,1-13)     
Thứ Năm tuần lễ 21  TN    Người đầy tớ đúng giờ đúng lúc (Mt 24,42-51)     
Thứ Tư tuần lễ 21  TN    Sự chân thành (Mt 23,27-32)     
Thứ Ba tuần lễ 21  TN    Làm người chân thành (Mt 23,23-26)     
Thánh Ba-tô-lô-mê-ô, tông đồ (24/8)  TN    Can đảm dấn thân đẻ thấy việc Chúa làm (Ga 1,45-51)     
CN 21 TN  Năm A    Biết Chúa bằng trái tim (Mt 16,13-20)     
CN 21 TN  Năm A    Trên tảng đá này      (Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu SJ)
Đức Maria Nữ Vương (22/8)  TN    Được chọn để làm Mẹ (Lc 1,26-38)     
Thứ Sáu tuần lễ 20  TN    Cốt tuỷ đời sống Kitô hữu (Mt 22,34-40)     
Thứ Năm tuần lễ 20  TN    Ưu tiên cho bữa tiệc của Chúa (Mt 22,1-14)     

Tìm kiếm nhanh
Theo tên bài hát
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9
Theo ca sĩ
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9

Tìm kiếm audio
Tìm
Theo
Tìm chính xác
Gần chính xác

Công cụ nghe nhạc

Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:


Thống Kê
Nhạc phẩm: 5765
Số Ca Sĩ: 214
Thành viên: 360
Thành viên mới:
anhmayly
Đang online: 971
Khách: 971
Thành viên: 0

Lời dẫn nhập

Buổi sáng ngày 25 tháng 4 năm 1986, em trai tôi, Giuse Đinh Công Khanh, hớn hở sắp xếp đồ đạc lên xe để đi chơi với bạn bè. Em giơ tay vẫy chào từ giã mọi người trong gia đình lần cuối – vì em không bao giờ trở về nữa. Tối hôm đó, cảnh sát điện thoại báo tin, em đã bị tử nạn xe hơi, gần một khúc quanh trơn trượt, lạc tay lái. Em qua đời, khi vừa tròn 20 tuổi.

12 giờ trưa ngày 26, tôi đáp phi cơ từ Adelaide về Melbourne đi nhận xác em. Em nằm ngủ bình yên vĩnh viễn. Nước mắt, tưởng chừng như đã cạn sạch đêm qua, bây giờ, lại trào ra đầm đìa trên má.

1 giờ sáng ngày 27, tôi phóng xe tới nhà thờ thánh Phanxicô, cửa đã đóng, tôi đứng hét giữa trời: “Tại sao? Tại sao em tôi lại chết?” Như một thằng điên, tôi khản giọng hỏi Chúa.

Chúa im lặng.

Buổi tối ngày 18 tháng 12 cùng năm, gần tám tháng sau, chị tôi gọi điện thoại nức nở báo tin, bố tôi, Giuse Đinh Hưng Thịnh, vừa thất lộc tại Việt Nam, trên giường bệnh. Tất cả các con ở ngoại quốc, chẳng có đứa nào bên cạnh để Người nhắn nhủ đôi câu di ngôn trước khi an tâm nhắm mắt.

Lần này, tôi quì gối lặng lẽ, toàn thân cứng đờ bất động, tuyệt vọng nhìn lên thánh giá thều thào: “Lạy Chúa! Tại sao?”

Ngài vẫn im lặng.

Gia đình tôi mấy đời đạo gốc, chúng tôi tin rằng Thiên Chúa là đấng toàn năng, quyền phép vô biên, nhân từ và luôn thương yêu loài người như Cha Mẹ đối với con cái. Ngài sẽ ân thưởng nếu chúng tôi biết vâng lời tuân theo luật Chúa, Ngài sẽ răn dạy nếu chúng tôi hư đốn phạm tội, Ngài sẽ bảo vệ chúng tôi khỏi những ám hại xấu xa của kẻ thù. Ngài là đấng công bình, nếu chúng tôi chịu khó giữ đạo chân chính ngay thẳng, chúng tôi chắc chắn sẽ được lãnh nhận hồng phúc của Ngài.

Hồng phúc của Thiên Chúa đã ban cho con người nhiều hay ít tôi khó thấy được, nhưng đau khổ thì cứ hiển diện trước mắt. Tôi biết làm người thì ai cũng phải chịu đau khổ, nhưng tại sao gia đình tôi lại phải đón nhận liên tiếp những cái tang dồn dập như vậy? Quê hương tôi cũng thế, ngay từ nhỏ, khi chiến tranh bùng nổ, tôi đã tận mắt nhìn thấy những xác người vô tội nằm chết ngu ngơ bên vệ đường Mậu Thân 1968, những kẻ tật nguyền lê lết ăn xin, những người điên loạn khóc cười la hét, những em bé gầy gò ốm yếu ruồi nhặng bu quanh vết thương ghẻ lở hôi hám. Tội nghiệp dân tộc tôi lầm than vất vả, tội nghiệp cho những tiếng gào bi thương than trời trách đất. Tại sao Chúa dựng con người, nhưng lại để con người chịu quá nhiều đau khổ? Tại sao Chúa ‘mang tiếng’ là công bình, nhưng những tai hoạ cứ tiếp tục giáng xuống trên đầu những người hiền lành thánh thiện?

Năm 1986, hai cái đại tang trong gia đình tôi, trước đó anh tôi vượt biển mất tích. Những người tôi yêu thương đều lần lượt lìa trần, bố tôi đã già tôi còn hiểu được, nhưng em tôi, đứa con đẹp trai vui vẻ dễ thương nhất nhà, em tôi có tội tình gì mà cũng tức tưởi ra đi khi tuổi đời còn son trẻ với một tương lai hứa hẹn rực rỡ?

Năm 1968, tôi đã là một ông thầy dòng vừa xong phân khoa triết đi dạy học. Tôi còn trẻ, nhiệt huyết còn sôi sục, lạc quan và tự tin. Lý tưởng phục vụ tha nhân sáng ngời, hăng say và cương quyết. Tôi, người đáng lẽ ra phải truyền bá và rao giảng niềm tin Kitô giáo, chính tôi, đã bị khủng hoảng đức tin vì sự ra đi vĩnh biệt của bố và em.

Bây giờ, 1995, mẹ tôi vẫn còn khóc khi ra thăm mộ. Gần mười năm rồi, vết thương vẫn chưa lành. Gia đình tôi hằng năm vẫn nhớ tới sinh nhật của em Khanh, để tính tuổi và dự đoán tương lai cho em. Mười năm sau, tôi không còn hỏi Ngài tại sao, bởi vì, Ngài vẫn im lặng gục đầu trên thánh giá.

Câu trả lời của Ngài, không phải ở trong nhà thờ, nhưng ở giữa cuộc sống của tôi và của mọi người.

Gần mười năm tìm kiếm, suy niện về những bất công của cuộc đời mà con người phải gánh chịu. Tôi quyết định đặt bút viết, không hẳn là dưới nhãn quan của một linh mục giảng đạo với những lý luận triết - thần - học có vẻ hơi khô khan khó hiểu, nhưng trong tâm trạng của mọi người. Thân phận Việt nam, như một lời nguyền của mụ phù thuỷ ác độc trong truyện cổ tích, luôn gắn liền với những bất hạnh hoạ vô đơn chí. Nếu bạn đã từng trải qua những thê thảm khốn cùng trong đời sống, nếu bạn đã từng hỏi Chúa nhiều lần mà Ngài vẫn im lặng, hy vọng tập sách này sẽ là câu trả lời, sẽ giúp bạn – như đã giúp tôi - tự chữa lành vết thương ngặt nghèo của những mất mát vĩnh viễn, những thương tật trên mình, những cay đắng tuyệt vọng trong cuộc đời vốn dĩ rất phi lý, rất bất công và tàn nhẫn.

Tập sách, dầu sao, không thể tránh khỏi những ý niệm chủ quan, người viết ước mong bạn đọc cảm thông và lượng thứ cho những suy tưởng cá nhân, và nếu có thể được, xin góp thêm ý kiến trong tình thân chia sẻ và phục vụ tha nhân vì vinh quang nước trời.

Hằn sâu trên định mệnh làm người là hai chữ đau khổ, kể từ khi cất tiếng khóc chào đời. Hằn sâu trên bộ mặt thế giới là chiến tranh, hận thù, nghèo đói, bệnh tật, tai ương tiếp nối. Hằn sâu trong trái tim mỗi người Công giáo, là những khắc khoải day dứt tìm kiếm lời giải thích cho những hệ luỵ khổ đau tràn ngập trong đời sống.

Phải chăng Chúa vẫn thờ ơ im lặng?


10 bài mới hơn
  Chương Một: Những lập luận thường dùng để giải thích và cắt nghĩa đau khổ
  Chương Hai: Câu truyện ông Gióp:
  Chương Ba: Nguồn gốc đau khổ
  Chương Bốn: Định luật thiên - tự - nhiên
  Chương Năm: Sinh, Lão, Bệnh, Tử
  Chương Sáu: Con người được quyền tự do lựa chọn
  Chương Bảy: Phản ứng và thái độ của chúng ta khi đau khổ xuất hiện
  Chương Tám: Cầu nguyện trong đau khổ
  Chương Chín: “Lạy Chúa, tại sao Ngài im lặng?”
  Thay lời kết
10 bài cũ hơn
  Nội dung

Đăng nhập

Nhớ cookie?

Quên mật khẩu
Đăng ký mới

Hình thành viên


canh

Bài Mới Đăng
CN 22 TN A: Khổ vì cái tôi
CN 22 TN A: Để Chúa quyến rũ
CN 22 TN A: Không có tình yêu nào mà không ...
CN 21 TN A: Ngại xưng tội ?
CN 21 TN A: Quyền bính
CN 19 TN A:Thầy là Con Thiên Chúa
CN 19 TN năm A: Cầu nguyện để nên ...
CN 18 TN A: Nên một trong một tấm bánh
CN 18 TN A: Phép lạ của lòng biết ơn và ...
CN 15 TN A: Lời Chúa nơi tôi

Nghe nhiều tháng 08
CN 18 TN A: Nên một trong một tấm bánh
Mùng 3 tết: Lao động
CN 18 TN A: Phép lạ của lòng biết ơn và ...
Bài 7: Truyền thống học thuật trong ...
CN 21 TN A: Phêrô tuyên tín
CN 14 TN B: Tốt xấu
CN 25 TN C: Thái độ đối với tiền của
CN 5 PS B: Yêu thương
CN 19 TN A: Chúa là sự bình an
CN 4 TN B: Để Lời được lớn lên

Đọc nhiều tháng 08
Ích lợi của hôn nhân
Một điều gì đó đặc biệt
Vào cửa sau
A Friend...định nghĩa qua 24 chữ cái
Người chồng gương mẫu
Đừng qua trung gian
Xe ba thì
Thành thật với tình yêu
Cuộc lữ hành đức tin
Sự tích trầu cau


Album mới

 CN 22 TN năm A 4

 CN 21 TN năm A 4

 CN 17 TN năm A 4


  Dòng Đa Minh Việt Nam
  Vietcatholic
  Kinh Thánh Các Giờ ...
  Gx. Đa Minh
  Dòng Đồng Công
  Tuổi mực tím

Trang chủ -|- Thành viên -|- Hướng Dẫn Sử Dụng -|- Tìm Kiếm