Người lữ khách
 "Sáng mai, ta sẽ mổ tim của cháu ra", bác sĩ giải
phẫu tim nói với em bé trai. Em trả lời, "Ông sẽ tìm thấy Chúa Giêsu ở đó". Bác
sĩ ngước mặt lên nhìn, buồn bã. "Tôi sẽ mổ tim của em ra", ông nói tiếp, "để xem
xem nó đã bị bệnh gì". "Nhưng khi ông mở tim của cháu ra", em bé nói, "ông sẽ
tìm thấy Chúa Giêsu ở đó". Bác sĩ giải phẫu lại nhìn vào cha mẹ của em đang ngồi
im lặng bên cạnh giường bệnh và nói : "Khi tôi trông thấy trái tim bị bệnh như
thế nào, tôi sẽ khâu trái tim và ngực cháu lại, rồi tôi sẽ dự định phải làm gì".
Nhưng ông sẽ tìm thấy Chúa Giêsu đang ở trong trái tim của cháu", em bé cố nhấn
mạnh. "Thánh Kinh nói rằng Người ở đó mà. Tất cả những bài ca Thánh Vịnh đều nói
Người sống ở đó. Ông sẽ tìm thấy Người trong trái tim của cháu". Bác sĩ cảm thấy
đã đủ, bèn lạnh lùng nói : "Ta sẽ nói cho cháu biết ta sẽ tìm thấy cái gì trong
trái tim của cháu. Ta sẽ tìm thấy cơ bắp nào bị hỏng, làm cho máu chảy chậm và
những động mạch nào bị yếu. Và ta sẽ tìm ra cách để làm cho cháu khỏe lại", "Ông
sẽ thấy Chúa Giêsu ở đó", đứa bé tiếp tục nói, "Người sống ở đó mà !" Bác sĩ
giải phẫu bỏ phòng bệnh nhân bước ra đi.
Sau cùng, bác sĩ đã ngồi trong văn phòng làm việc, ghi lại những chi tiết
về cuộc giải phẫu, "Van tim bị hỏng, động mạch phổi bị hỏng, sự suy thoái của cơ
bắp thịt trong tim lan rộng. Thay tim không hy vọng gì, cũng không mong điều trị
được. Phương pháp điều trị : thuốc giảm đau và nghỉ ngơi. Tiên đoán." Viết tới
đây, ông ngừng lại suy nghĩ, "chết trong vòng một năm". Ông ngừng bản báo cáo,
nhưng cảm thấy còn có điều gì nữa để nói. Ông hỏi lớn : "Tại sao ?" Rõ ràng rằng
ông đang nói chuyện với Thiên Chúa. "Tại sao Ngài đã làm như vậy ? Ngài đã mang
nó tới đây ; Ngài đã đặt nó vào cơn đau đớn này ; và chính Ngài đã chúc dữ cho
nó chết sớm. Tại sao ?" Những giọt nước mắt nóng hổi chảy xuống, nhưng cơn giận
của ông còn nóng hơn nữa. "Ngài đã tạo dựng nên em bé, và Ngài đã làm nên trái
tim đó. Nó sẽ chết trong vòng vài tháng nữa. Tại sao ?"
Cuộc đối thoại giữa ông bác sĩ giải phẫu và Thiên Chúa đã bắt đầu. Trong
cuộc đối thoại đó, ông bác sĩ tuyệt vọng này đã khám phá ra sự hiểu biết mới về
tình yêu và sự quan phòng của Thiên Chúa. Rồi ông khóc. Bây giờ ông đang ngồi
bên cạnh giường bệnh của em bé trai ; cha mẹ của em ngồi đối diện với ông. Bỗng
chú bé thức dậy thì thầm, "Ông đã mổ trái tim của cháu ra chưa ?" "Rồi", Bác sĩ
trả lời. "Ông đã tìm thấy cái gì ?" em bé hỏi. "Tôi đã tìm thấy Chúa Giêsu ở
đó". Bác sĩ thành thật trả lời.
Trong cuộc hành trình trên trần gian, Thiên Chúa luôn hiện diện để đồng
hành với con người, nhưng nhiều khi con người không nhận ra Ngài. Thánh Luca
diễn tả "Ðang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Ðức Giêsu tiến đến gần và
cùng đi với họ. Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người". Mắt họ bị
ngăn cản bởi cái gì ? Có lẽ bởi sự buồn rầu và tuyệt vọng vì cuộc khổ nạn và sự
chết của Chúa Giêsu. "Trước đây chúng tôi vẫn hy vọng rằng chính Người là Ðấng
sẽ cứu chuộc Israel".
Theo sự giải thích của Wiliam Barlay, Emmau ở hướng tây của Giêrusalem.
Hai môn đệ đi về Emmau vào lúc trời chiều. Ánh mặt trời chiếu chói lòa vào mắt
họ nên họ đã không nhận ra Chúa Giêsu. Mang tính cách biểu tượng, người Kitô hữu
luôn lên đường hướng về ánh bình minh với hy vọng, không bao giờ quay trở về
phía hoàng hôn với bóng tối, buồn rầu, và thất vọng! Xưa kia, dân Israel đã du
hành trong hoang địa đi về phía ánh bình minh để tiến vào đất hứa.
Ðiểm cốt yếu của câu chuyện là việc Chúa Giêsu đã làm họ nhận ra Ngài.
Ngài đã cắt nghĩa cho họ hiểu ý nghĩa của khổ nạn : "Nào Ðấng Kitô lại chẳng
phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao ?" Và
chương trình cứu độ của Thiên Chúa đã được mạc khải trong Thánh Kinh : "Bắt đầu
từ Môsê và các tiên tri, Người giải thích cho hai ông tất cả lời Thánh Kinh nói
về Người". Rồi họ ngồi vào bàn tiệc : "Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra
và trao cho hai ông". Sau cùng họ đã nhận ra Người. Sự hiện diện của Ngài đã làm
cho cuộc đời trở nên có ý nghĩa, đêm tối trở thành ánh sáng.
"Trong khi con người cố gắng tìm biết Thiên Chúa, nhìn thấy thánh nhan
Ngài, và cảm nghiệm được Ngài hiện diện thì Thiên Chúa hướng tới con người và
cho con người nhận biết sự sống của Ngài. Công đồng Vatican II bàn rất rộng rãi
về tầm quan trọng của việc Thiên Chúa can thiệp vào thế giới. Công đồng giải
thích rằng : "Qua mạc khải, Thiên Chúa muốn tỏ mình ra và thông ban chính Mình
Ngài, cũng như những điều Ngài đã muốn ấn định từ muôn thuở về phần rỗi của con
người".
Qua lời Chúa và Bàn tiệc Thánh Thể, hai môn đệ đã tìm thấy ý nghĩa của
biến cố. Họ đã quay trở lại Giêrusalem nơi cuộc khổ nạn và cái chết bi đát đã
xảy ra và can đảm đối diện với nó bằng đức tin và niềm hy vọng.
Phụng vụ Lời Chúa và Phụng vụ Thánh Thể "làm thành một hành vi phụng tự
duy nhất" của Giáo Hội. Người hướng dẫn ta qua lời Chúa được ghi chép trong Kinh
Thánh, và trở nên nguồn sức mạnh nuôi dưỡng linh hồn ta trong Bí tích Thánh Thể.
Vì thế, thánh Giêrônimô đã nói : "Không hiểu biết Thánh Kinh là không hiểu
biết Chúa Kitô". Và Bí tích Thánh Thể làm cho mầu nhiệm của Chúa Kitô "trở nên
hiện tại" cho chúng ta, để "đặt chúng ta trong niềm hiệp thông" với Thiên Chúa,
hầu giúp chúng ta "sinh nhiều hoa trái".
Đã đọc: 900 |