Đam mê
 Qua đoạn Tin Mừng sáng hôm nay chúng ta nhận
thấy mặc dù Chúa Giêsu hiện ra với hai môn đệ trên đường về Emmaus, nhưng các
ông đã không nhận ra Ngài. Vậy tại sao các ông lại không nhận ra Ngài ?
Nếu không lầm, thì chúng ta thấy hai môn đệ này cũng như phần đông các tông đồ
và những người Do Thái khác có một quan niệm lệch lạc về Đức Kitô… Họ nghĩ rằng
Đấng Thiên Chúa sai đến để cứu vớt dân tộc họ phải là một người hùng mạnh như
Đavid, khôn ngoan như Salomon, với binh đội hùng hậu, giải thoát họ khỏi sự kìm
kẹp của đế quốc La mã và dẫn đưa dân tộc họ tới một thời đại hoàng kim.
Trong khi bước theo Chúa, hai môn đệ này, cũng như phần đông các tông đồ khác,
đều ươm mơ một giấc mộng phù phiếm, nặng mùi địa vị và xôi thịt. Một mai khi
Chúa thành công, thì họ sẽ được ngồi bên tả và bên hữu Chúa, nghĩa là họ sẽ được
nắm giữ những vai trò, những chức vụ quan trọng trong triều đình, trong vương
quốc của Chúa.
Thế rồi Chúa đã bị bắt và bị giết trên thập giá, như một tên tội phạm, như một
kẻ phản loạn. Giấc mơ mà họ đã vun xới từ bấy lâu nay, bỗng dưng sụp đổ và tan
theo mây khói. Giữa lúc chán nản và tuyệt vọng ấy, họ đã tính đến chuyện rã ngũ,
trở về quê cũ để làm ăn, với một giấc mộng bình thường mà thôi. Chính nỗi tuyệt
vọng ấy đã che lấp cặp mắt của họ, và họ đã không nhận ra Chúa, mặc dù Ngài đang
đồng hành, đang sóng bước, đang cùng đi với họ.
Từ kinh nghiệm của hai môn đệ ấy, chúng ta dọi chiếu vào cuộc đời, và chúng ta
cũng nhận thấy, có nhiều lúc Chúa ở thật gần với chúng ta mà chúng ta vẫn không
nhận biết Ngài. Ngài cùng bước đi với chúng ta mà cõi lòng chúng ta vẫn nguội
lạnh băng giá. Sở dĩ như vậy là vì có những đam mê mù quáng đã che lấp cặp mắt
chúng ta.
Đam mê ấy có thể là giấc mộng vinh quang về chức tước, về địa vị xã hội, như hai
môn đệ Emmaus. Chúng ta muốn có một chỗ đứng ngoài xã hội với bất cứ giá nào,
mặc dù có phải bỏ quên Chúa, mặc dù có phải chà đạp lên kẻ khác. Tuy nhiên chúng
ta nên nhớ, danh vọng và chức tước như của đồng lần được chuyển từ người này
sang người khác, như tục ngữ đã nói :
- Quan nhất thời, dân vạn đại.
Đam mê ấy có thể là giấc mộng về tiền tài. Chúng ta vật lộn, nai lưng ra để tìm
tiền kiếm bạc, cho dù có phải vùi dập bản thân, gia đình và hành động bất công
với những người chung quanh. Tuy nhiên chúng ta nên nhớ, chữ tiền thường đi đôi
với chữ bạc. Khi còn là một tên đầy tớ, nó sẵn sàng phục vụ chúng ta. Nhưng một
khi đã lên ngôi ông chủ, nó sẵn sàng bóp nghẹt con tim chúng ta, để rồi chúng ta
quên lãng Thiên Chúa, và cư xử bất công với những người anh em.
Sau cùng đam mê ấy có thể là những vui thú phần xác. Vì nó mà đời sống đạo đức
của chúng ta trở nên nhếch nhác, vì nó mà chúng ta sẵn sàng bỏ ngoài tai những
dư luận, những lời nhắc bảo và cảnh cáo của người khác. Phần đông giới trẻ ngày
nay mất đức tin, không phải vì thiếu hiểu biết, nhưng vì đã sống một đời sống bê
bối và sa đọa về luân lý.
Tất cả những đam mê ấy đã bịt chặt đôi mắt tâm hồn, để chúng ta không còn nhận
ra Chúa, và có nhận ra thì cũng chẳng có đủ can đảm bước theo Ngài
Đã đọc: 721 |