Tin Vui
MỞ RỘNG | THU GỌN

Suy niệm Tin Mừng
Thứ Bảy tuần lễ 3  Mùa Phục Sinh    Không thể bưng bít Tin Mừng (Mc 16,15-20)     
Thứ Sáu tuần lễ 3  Mùa Phục Sinh    Lương thực trường sinh (Ga 6,52-59)     
Thứ Năm tuần lễ 3  Mùa Phục Sinh    Bánh từ trời xuống (Ga 6,44-51)     
Thứ Tư tuần lễ 3  Mùa Phục Sinh    Thấy và tin (Ga 6,35-40)     
Thứ Ba tuần lễ 3  Mùa Phục Sinh    Bánh bởi trời (Ga 6,30-35)     
Thứ Hai tuần lễ 3  Mùa Phục Sinh    Tin và hành động (Ga 6,22-29)     
CN 3 PS  Năm A    Có Chúa đồng hành (Lc 24,13-35)     
CN 3 PS  Năm A    Con tim đã vui trở lại      (TGM. Giuse Vũ Văn Thiên)
CN 3 PS  Năm A    Xin ở lại với chúng tôi      (Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu SJ)
Thứ Bảy tuần lễ 2  Mùa Phục Sinh    Chỗ dựa duy nhất là Chúa (Ga 6,16-21)     
Thứ Sáu tuần lễ 2  Mùa Phục Sinh    Vinh quang đích thực (Ga 6,1-15)     
Thứ Năm tuần lễ 2  Mùa Phục Sinh    Tin Chúa và được sai đi (Ga 3,31-36)     
Thứ Tư tuần lễ 2  Mùa Phục Sinh    Đến cùng ánh sáng (Ga 3,16-21)     
Thứ Ba tuần lễ 2  Mùa Phục Sinh    Tái sinh trong Chúa Kitô Phục Sinh (Ga 3,7b-15)     

Tìm kiếm nhanh
Theo tên bài hát
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9
Theo ca sĩ
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9

Tìm kiếm audio
Tìm
Theo
Tìm chính xác
Gần chính xác

Công cụ nghe nhạc

Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:


Thống Kê
Nhạc phẩm: 5723
Số Ca Sĩ: 214
Thành viên: 360
Thành viên mới:
anhmayly
Đang online: 177
Khách: 177
Thành viên: 0



Ngưu Lang và Chức Nữ


Vào những buổi tối mùa hè, sau một ngày làm việc, tất cả mọi người cả gia lẫn trẻ đều mang những chiếc ghế gỗ thấp ra ngoài sân, dưới dàn dưa để hương khí trời mát mẻ của ban đêm. Khi bóng tối đã bao trùm khắp nơi, như thường, vô số những vì sao lấp lánh trên bầu trời đã lôi kéo sự chú ý của mọi người. Một ông cụ có nhiều nếp nhăn trên trán đang rít cái tẩu thuốc bằng tre, hoặc cụ bà có mái tóc bạc phơ đang phe phẩy chiếc quạt chỉ về dải ngân hà và nói:"Đó là một dòng sông Bên này dòng sông là ngôi sao của nàng Chức Nữ". Sau đó họ bắt đầu kể cho bọn trẻ nghe câu chuyện mà ông bà của họ đã kể cho họ .

Ngày xửa ngày xưa, có một tràng trai trẻ không biết tên là gì, nhưng vì chàng chăn giữ gia súc cho mọi người, nên họ gọi anh là Ngưu Lang . Chàng rất nghèo và mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống một mình trong túp lều tranh ở rìa làng.

Một buổi sáng tinh mơ, anh dẫn đàn bò đi ăn cỏ, nhưng đi mãi mà không tìm thấy bãi cỏ ngon nào. Anh cứ đi mãi, đi mãi và đã cách xa làng, cuối cùng đến một thung lũng mà chưa bao giờ anh tới. Ở đây, bên cạnh dòng suối đang rì rầm là một bãi cỏ xanh non tuyệt đẹp. Dừng lại cho đàn bò gặm cỏ, anh ngồi dưới bóng cây và lơ mơ ngủ. Vừa chợp mắt, anh đã sực tỉnh vì nghe thấy những giọng nói và tiếng cười. Bối rối không biết có ai nữa trong cái thung lũng hẻo lánh này, anh bèn đi về phía có tiếng nói thì thấy một bầy thiếu nữ đang tắm và nô đùa dưới suối, quần áo vứt bừa bãi trên bờ. Chàng chăn bò lẻn đến gần lấy trộm một bộ quần áo và dấu vào nơi kín đáo. Rồi anh nấp vào sau một gốc cây và quan sát.

Trên trời có Ngọc Hoàng cai quản tất cả các nàng tiên và các vị thần. Ngọc Hoàng có bảy cô con gái xinh đẹp. Người con út được gọi là Chức Nữ, người làm việc chăm chỉ nhất. Nàng là người dệt vải rât thông minh. Những tấm vải nàng dệt lộng lẫy như đám mây rực rỡ dưới ánh mặt trời.

Một hôm, bảy nàng tiên nói với cha. "Cuộc sống trên Thiên giới quá buồn. Cho phép chúng con xuống Trần giới để vui chơi chốc lát." Sau đó họ xuống trái đất, tìm một thung lũng yên tĩnh nằm sâu trong núi để tránh con măt của loài người. Họ đuổi bắt nhau trên các quả đồi, chơi chốn tìm trong bụi cây và hát múa. Khi đã thấy nóng nực và mệt mỏi, các nàng tiên liền đến bờ suối. Họ kêu lên sung sướng, và cởi hết quần áo nhảy xuống suối. Bảy thiếu nữ mà Ngưu Lang nhìn thấy không ai khác chính là bảy nàng tiên con của Ngọc Hoàng.

Khi các nàng tiên đã tắm xong, từng người một lên bờ mặc quần áo và bay vể trời. Riêng Chức Nữ đáng thương tìm quần áo khắp nơi nhưng chẳng thấy đâu. Nàng bắt đầu khóc.

Chàng chăn bò sau gốc cây đi ra và nói :"Xin nàng đừng khóc nữa! Tôi biết quần áo của nàng ở đâu". "Chàng biết ư? Xin hãy trả lại cho em" nàng tiên cầu khẩn .
"tôi sẽ trả, nếu nàng đồng ý lấy tôi làm chồng".

Lúc ấy không có gì mà nàng tiên không đồng ý, nàng hứa sẽ cưới anh. Sau đám cưới họ sống rất hạnh phúc . Giờ đây chàng chăn bò không còn đi chăn bò nữa, chỉ chơi đùa với nàng tiên dệt vải suốt ngày. Còn nàng tiên cũng chẳng dệt vải mà chơi với chồng suốt ngày.

Một hôm, Ngọc Hoàng cần có tấm áo choàng cho lễ sinh nhật của Tây Vương mẫu. Ngài sai một người hầu xuống gặp nàng Chức Nữ, lấy một tấm vải dát kim tuyến. Nhưng nàng đã ngưng dệt lâu rồi nên chẳng có gì gửi cho cha. Nghe thấy thế Ngọc Hoàng nổi giận . Ngài phán: "Trước khi cưới nhau, các ngươi đều làm việc rất chăm chỉ. Nhưng từ khi lấy nhau chồng chẳng chăn bò mà vợ cũng chẳng dệt vải. Cả hai đều trở nên quá lười biếng. Vì vậy, ta sẽ trừng phạt các người: "Các người sẽ không bao giờ nhìn thấy nhau nữa!". Ngọc Hoàng bắt hai người phải sống ở hai phía của dòng sông.

Dòng sông rất rộng và không có chiếc cầu nào bắc qua. Chàng Ngưu Lang và nàng Chức Nữ, hằng ngày cố hy vọng bắt gặp cái nhìn của người yêu dấu ở bờ sông bên kia. Nhưng chẳng bao giờ nhìn thấy. Họ phải tiếp tục công việc riêng của mình, với nỗi buồn trong tim và những giọt nước mắt.

Những ngày khốn khổ như vậy trải dài cả năm. Chàng Ngưu Lang và nàng Chức Nữ ngày càng sầu thảm, không ăn không ngủ gì cả. Họ ở trong tình trạng thực sự đáng thương. Ngay cả những con quạ bay qua trên trời cũng rơi nước mắt vì họ. Chúng hợp nhau lại và nghĩ các giúp họ.

Cứ đến ngày thứ bảy của tuần trăng thứ bảy, lũ quạ tập hàng nghìn, hàng triệu con trên mặt sông. Không một ai biết có bao nhiêu con chim. Mỗi con đều dang cánh ra, phủ lên cánh của con chim bên cạnh. cùng nhau tạo thành một cái cầu rất dài nối bờ nọ với bờ kia của con sông. Nhờ có cầu Ô Thước ấy vợ chồng Ngưu Lang - Chức Nữ có dịp gặp nhau ở giữa lòng sông[i].

Từ đó về sau, cứ hàng năm, vào buổi tối ngày thứ bảy của tuần trăng thứ bảy, chim quạ từ khắp mọi nơi bay đến dòng sông Ngân Hà, bắc cầu cho Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau. Buổi tối ấy được gọi là Tết Ngâu. Các cô gái dâng tặng quả cho Chức Nữ, cầu xin cho họ trí thông minh trong nghề dệt vải và trong mọi công viêc cần thiết khác.

 [i]Theo truyền thuyết của Việt Nam ta, khi gặp nhau, Ngưu Lang - Chức Nữ cảm động quá, không cầm được nước mắt. Và những giọt nước mắt ấy cứ rơi xuống thành mưa, gọi là mưa Ngâu.

Back  Đã đọc: 1119


10 bài mới hơn
 
10 bài cũ hơn


Đăng nhập

Nhớ cookie?

Quên mật khẩu
Đăng ký mới

Hình thành viên


levanhanh

Bài Mới Đăng
CN 2 PS A: Bình An Cho Anh Em
CN 2 PS A: Lòng Chúa thương xót trong Kinh ...
CN 2 PS A: Thương xót, tha thứ và tìm lại
Phục Sinh: Ba nẻo đường dẫn tới ngôi ...
Lễ Lá năm A: Nỗi đau bị phản bội
Lễ Lá năm A: Thiên Chúa cho chính cái ...
Lễ Lá năm A: Đức Giê su - Vị Vua hiền ...
Lễ Thánh Giuse: Gương mẫu của người ...
Lễ Thánh Giuse: Ảnh mẫu người môn ...
CN 5 MC A: Phía sau kiếp trăm năm

Nghe nhiều tháng 04
CN 24 TN C: Yêu thương
Chúa Hiển Dung: Biến đổi
CN 2 PS B: Tin Đức Kitô phục sinh
CN 11 TN B: Để Lời được lớn lên
CN 4 MV B: Cùng Mẹ đón Chúa
CN 16 TN A: Cỏ lùng và lúa tốt
Các Tổng Lãnh Thiên Thần Micaen, Gaprien ...
Cái nhìn
CN 5 TN C: Cộng tác với Thiên Chúa
CN 2 PS A: Bình An Cho Anh Em

Đọc nhiều tháng 04
Kẹt xe
Gã hành khất và hai người thầy giáo
Xưng tội
Tại sao chết?
Khôn ngoan của nhà doanh nghiệp
Con đường về Trời
Hãy cảnh giác trước lời nói của phụ ...
Nó là bạn cháu
Chiều vợ
Bài học cho tình bạn


Album mới

 CN 3 Phục Sinh năm A 3

 CN 2 Phục Sinh năm A 4

 CN 2 Phục Sinh năm A 3


  Dòng Đa Minh Việt Nam
  Vietcatholic
  Kinh Thánh Các Giờ ...
  Gx. Đa Minh
  Dòng Đồng Công
  Công Giáo Việt Nam
  Tuổi mực tím

Trang chủ -|- Thành viên -|- Hướng Dẫn Sử Dụng -|- Tìm Kiếm