Chính trị trần thế
 “Có được phép nộp thuế cho Cêsarê?”
Cuộc tranh luận giữa Chúa Giêsu với các địch thủ Do Thái đã đến hồi gay cấn và sẽ đưa cuộc tử nạn. Để chống lại Chúa, họ dùng lý, dùng mực, dùng luật.
Hôm nay, Matthêô nói: “Họ dùng mưu để bắt bẻ Chúa”. Tuy nhiên họ nhập đề một cách rất khôn khéo và gian trá, dùng lời khen đi trước để giăng bẫy đàng sau. Chúng ta cũng phải ghi nhận rằng họ nhận xét về Chúa, vị Rabbi trẻ rất đúng, với ba đặc tính: “Thầy là người ngay chính”. Ngài phản chiếu sự thật, nói làm sao sống làm vậy. “Thầy chẳng cần để ý đến ai”, “Thầy không tây vị người nào”. Sau phần dẫn nhập, họ đi vào đề: “Thưa Thầy, có được phép nộp thuế cho Cêsarê không?”
Chúng ta đang ở vào năm 30 dưới Hoàng đế Cêsarê Tibêriô và quân đội ông đang chiếm đóng xứ Do Thái gây nhiều nhiễu thương cho dân chúng; phong trào cách mạng chống đối đang âm ỉ lan rộng.
Họ mong rằng Chúa sẽ trả lời: “không”, đứng hản về phía dân chúng. Rabbi lại không biết đến thời sự, biết chí quật cường từ đời các vị anh hùng nhà Macchađê đang nóng lòng trong dân chúng, chống lại ách đô hộ của La Mã sao?
Câu hỏi đặt Chúa vào tư thế chẳng đặng đừng phải trả lời có hay là không: “Có được nạp thuế cho Cêsarê hay là không?”
Câu trả lời của Chúa làm cho họ sửng sốt, Ngài lướt trên chiếc bẫy mà họ giương ra. Ngài không trả lời có hay không mà trả lời theo chiều hướng sứ điệp của Ngài, sứ điệp cứu rỗi.
Cầm đồng bạc trong tay, Người hỏi: “Hình tượng và danh hiệu này là của ai?” Họ thưa: “Của Cêsarê”. Chúa bảo: “Vậy cái gì của Cêsarê hãy trả cho Cêsarê và cái gì của Thiên Chúa thì hãy trả cho Thiên Chúa”.
Một câu nói đi vào lịch sử. Một câu nói chiếu sáng như gương. Con người không phải có chỗ đứng duy nhất trong xã hội trần thế. Được tạo dựng nên bởi Thiên Chúa là để chia sẻ sự sống của Chúa thì phải “trả lời cho Chúa cái gì thuộc về Chúa”, nghĩa là tất cả con người chúng ta, linh hồn và thể xác. Vì thế trong tương quan trần thế, quyền bính cũng như quốc gia không được độc tài, quốc gia không phải là Thiên Chúa.
Nói vậy, không có nghĩa là hạ thấp giá trị của quốc gia. Quốc gia có trách nhiệm do Chúa trao phó để cổ võ, bảo vễ quyền lợi thế trần của mỗi công dân và mỗi Kitô hữu hay không đều phải tuân phục. Thật là khó khăn khi trong thực tế, thế quyền hay tỏ ra độc tài, áp bức thần quyền, gây nhiều khó khăn cho người tín hữu. Vì thế Giáo Hội khuyên người tín hữu, ai có thể được, hãy tham gia vào phạm vi chính trị. Đó là một cách thực hành đức bác ái Phúc Âm và nhờ đó Giáo Hội có tiếng nói trong phạm vi chính trị thế trần.
“Hãy trả cho Cêsarê cái gì thuộc về Cêsarê và cho Thiên Chúa cái gì thuộc về Thiên Chúa”.
Trong lịch sử Giáo Hội phải mất bao nhiêu thế kỷ mới giải quyết được vấn đề Nước Đức Giáo Hoàng. Đây là một ơn của Chúa. Mãi đến năm 1929, vấn đề mới được giải quyết. Đức Giáo Hoàng chỉ còn lại một giải đất Vatican đi trong 45 phút là hết một vòng. Thế quyền mất, nhưng thần quyền lại tăng lên. Chưa bao giờ uy thế của Giáo Hội lại lên cao như ngày nay.
Đã đọc: 934 |