 Ðaminh HUYỆN, sinh tại Ðông Thành, Thái Bình, Giáo dân, bị thiêu sống ngày 05-6-1862 tại Nam Ðịnh dưới đời vua Tự Ðức, phong Chân Phúc ngày 29-4-1951 do Ðức Piô XII, kính ngày 05-6.
Cũng như nhiều giáo dân khác, các Thánh Ðaminh Huyện và Ðaminh Toái bị bắt trong thời kỳ phân sáp, khoảng tháng 9-1861. Thánh Ðaminh Huyện, 45 tuổi, con ông Phêrô Thiên và bà Maria Duyên. Thánh Ðaminh Toái, 51 tuổi, con ông Ðaminh Phiệt và bà Maria Mạch. Cả hai thánh làm nghề đánh cá và ở tại họ Thánh Danh Chúa Giêsu, họ Ðông Thành, thuộc xứ Kẻ Mèn, tỉnh Nam Ðịnh (ngày nay là tỉnh Thái Bình).
Các ngài bị bắt giải lên phủ và bị lưu đầy tại làng Tăng Giá huyện Quỳnh Côi cùng với Maria Tự và Dân. Thánh Ðaminh Toái đã khuyên các bạn: "Anh em, chúng ta hãy can đảm chịu khổ vì Chúa Kitô. Vì thế chúng ta hãy chịu khổ với lòng cương quyết cho tới chết thì thôi".
Theo lời khai của Anna Nho và Maria Dân là vợ của Ðaminh Dần cùng bị giam ở Tăng Giá, hai Thánh Huyện và Toái đã tỏ ra can đảm và vui tươi trong suốt chín tháng giam tù. Dù bị ép buộc đạp ảnh, các ngài nhất định từ chối. Quan ra lệnh thiêu sống các ngài và báo trước cho biết ba ngày. Các ngài mừng rỡ và sốt sắng dọn mình làm của lễ hỏa thiêu cho Thiên Chúa. Rạng ngày 5-6-1862, chính vợ của thánh Toái và một người đàn bà khác tên là Anna Ngu đã chứng kiến các ngài bị thiêu đốt, miệng vẫn kêu to thánh danh Chúa Giêsu. Sau khi xác các ngài ngã gục xuống đất, quan cho phép đem đi chôn. Khi đạo được tự do, xác các ngài được đưa về chôn tại nhà thờ Thánh Danh Chúa Giêsu họ Ðông Thành.
Đã đọc: 1065 |